Người mẹ nói nước mắt không cầm được chảy xuống.
Sau đó mới biết được, gia đình tôi có hội chứng Marfan, đây là một loại bệnh di truyền, năm đứa con, hai đứa chết đi đều là bởi vì bệnh này, đột nhiên động mạch chủ vỡ ra, con thứ ba ra nước ngoài đi công tác, đang đi trên máy bay, anh cả ... Chết ở trong nhà, tôi trơ mắt nhìn nó ra đi, không có cách nào cứu chúng.
- Sau đó, chồng tôi có ý đi kiểm tra nhưng xui thay ông ấy bệnh đường sinh dục, khi làm phẫu thuật thì chết trên bàn phẫu thuật, ông ấy cũng rời tôi mà đi.
Nghe thấy câu nói này, lúc này Trần Thương cảm thấy trái tim của mình như là bị nắm đấm đấm thẳng vào tim.
Có vẻ như là hội chứng Marfan đang cười nhạo Trần Thương:
- Anh xem đi, các người không có cách nào bắt được tôi đâu?
Thân là bác sĩ, nhìn thấy chuyện này, anh cũng thật sự là hơi bất lực.
Vì bác sĩ không thể cứu được người bệnh tật, cái loại cảm giác này rất khó chịu.
Bà mẹ nói xong, rốt cuộc không chịu nổi, nghẹn ngào bật khóc, nước mắt chảy ngang, tiếng khóc không thành tiếng.
Hai người chị và tiểu Kha cũng bất đắc dĩ an ủi.
Qua mấy phút, người mẹ mới nói:
Đua con gai nay cua toi cung kiem tra va mac hoi chứng Marfan, đa làm phẫu thuật lần thứ nhất, bây giờ chuẩn bị phẩu thuật lần hai.
- Mà Vu Uyển, kiểm tra cũng mắc hội chứng Marfan, mà so với anh chị cô ấy còn nghiêm trọng hơn.
Năm đứa con, cũng chỉ có một người không có, để tôi không đến mức một mình sống quãng đời còn lại.
- Trong nhà không có tiền, vì cho phẫu thuật ba và chị gái của Vu Uyển, đồ đạc trong nhà đã bán hết, đứa nhỏ Vu Uyển này từ nhỏ đã hiểu chuyện, tôi không ngờ lại xảy ra chuyện như thế.
Sau khi nói xong, xung quanh lập tức an tĩnh lại.
Từ Ái Thanh không biết đứng ở bên cạnh lúc nào, nghe thấy người nhà nói chuyện, lúc này cũng nước mắt như mưa.
Hội chứng Marfan!
Cái tên này giống như là một cái tâm ma, trong lòng tất cả mọi người người nhà người bệnh, vĩnh viễn không cách nào tiêu tán, trở thành một ác ma đưa không đi.
Trần Thương đứng dậy, vừa vặn thấy Từ Ái Thanh, thấy cô ấy khóc đến giống như lệ nhân, trong lúc nhất thời cung hơi ngạc nhiên.
Vào lúc này, y tá ICU vội vàng chạy ra:
- Bác sĩ Trần, người bệnh đã tỉnh lại.
Trần Thương nghe vậy thì vội vàng chạy vào.
Thấy Vu Uyển nằm ở trên giường, hai mắt không ánh sáng nhìn xung quanh, hình như mọi thứ không có quan hệ gì với cô.
Thấy Trần Thương đi vào, Vu Uyển bật khóc.
- Tại sao phải cứu tôi ... Tại sao phải cứu tôi ...
Trần Thương bất đắc dĩ nhíu lông mày.
Mặc dù Trần Thương cũng không thể không thương cảm cho cô, thế nhưng ... Trần Thương phải nói chuyện này như thế nào đây?
Cô muốn chết, chỉ có người yêu cô sẽ an phận thủ thường.
Nhưng cô biết rõ cô tự sát sẽ mang đến hậu quả gì không?
Giống như tiểu Kha nói, cô là người bệnh lãng phí tài nguyên của bệnh viện, là bất công đối với người liều chết cứu mạng cô!
Trần Thương hít sâu một hơi, muốn nói điều gì, thế nhưng tại nhìn thấy dáng vẻ của Vu Uyển lúc này, thực sự không thể nhẫn tâm nói.
Vu Uyển khóc nói:
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!