Vu Uyển dùng tay lau nước mắt, hít sâu một hơi, cô không khóc nữa chẳng qua là ngồi ở trên giường cười khổ một mình:
- Tôi cũng muốn sống!
- Mà thôi, mỗi ngày tôi có thể trân trọng thời gian của mình, tôi học tập là cố gắng nhất, tôi không dám lãng phí một phút, tôi nghiêm túc ăn cơm, nghiêm túc hít thở, cho dù là uống nước tôi cũng rất cẩn thận ...
- Lúc tôi mười tám tuổi tôi đã biết, tôi có thể sẽ không sống quá ba mươi tuổi, bố tôi và hai người anh tôi cũng qua đời vì bệnh ... chị gái cũng ngã bệnh ... Khi đó, tôi đã biết, đây chính là số phận của mình.
- Tôi khát vọng tình yêu, giấc mơ của tôi là trở thành một người mẹ, thế nhưng tôi không thể làm được ...
- Tôi không thể phá hư một gia đình, tôi sợ hãi khi nghĩ đến tôi sẽ sinh ra đứa con giống như chính mình!
- Tôi thật sự sợ hãi ...
Vu Uyển im lặng một lúc, âm thanh đều đang run rẩy, Trần Thương cũng im lặng nghe lấy, y tá trong phòng giám sát không nhịn được quay lưng đi lau nước mắt.
- Lúc tôi mười tám tuổi, tôi đã biết mình mắc hội chứng Marfan, tôi cảm thấy đây chính là một lời nguyền cho chính gia đình của tôi, ở cái tuổi đẹp nhất, nói cho tôi biết, tôi sống không quá ba mươi tuổi!
Mỗi ngày chuyện thứ nhất khi tôi thức giấc, là hít thở sâu, hỏi mình còn sống hay không? Câu này như thần chú mỗi ngày đều nhắc nhở tôi.
- Tôi phải hưởng thụ, thế nhưng tôi không thể xài tiền bậy bạ, bởi vì mỗi một đồng tiền trong nhà đều phải để dùng cho chị gái tôi phẫu thuật.
- Tôi cố gắng làm việc, tôi trốn tránh tình yêu, trốn tránh mọi thứ, bởi vì mọi thứ không hợp với tôi.
- Tôi cũng nghĩ tích góp tiền làm phẫu thuật cho mình, thế nhưng tôi ... cơ thể càng ngày càng tệ, không có nào làm việc như trước.
- Tôi thật sự không muốn chết, làm người ai cũng muốn mình sống, tôi nguyện ý đi tranh thủ, thế nhưng ... Cuộc sống rất hiện thực!
Chúng ta ai cũng không phải nhân vật chính của cuộc sống, không có người nào được thiên vị, ít nhất tôi không phải.
Lời của Vu Uyển lọt vào trong lỗ tai của mọi người, hơi bất lực.
Một người, tình yêu cũng không dám thử, mọi lúc đều lo lắng có thể xảy ra, dù trân trọng mỗi một phút mỗi một giây, đó cũng đã rất xa xỉ, đây là cái gì?
Vào lúc này, một y tá đi đến:
Bác sĩ Trần, có người tìm anh.
Trần Thương gật đầu, quay người đi ra khỏi phòng giám sát.
Sau khi đi ra, công an đứng bên cạnh người đàn ông.
- Bác sĩ Trần, tôi là chủ tịch hội Chữ Thập Đỏ, Ủy ban quyên hiến bộ phận thân thể Triệu Quang.
Người đàn ông gật đầu nắm tay với Trần Thương.
Công an nói với Trần Thương:
Bác sĩ Trần, chúng tôi vừa mới nhận được tin tức, Vu Uyển đã liên lạc với hội Chữ Thập Đỏ, nói muốn tiến hành phẩu thuật để quyên góp thân thể của mình.
Trần Thương lập tức sững sờ!
Triệu Quang thở dài:
- Bác sĩ Trần, hãy nhìn một chút cái này, đây là một phần đơn đăng ký.
Trần Thương đọc, quả nhiên là Vu Uyển!
Triệu Quang nói:
- Câu chuyện của cô ấy, chúng tôi cũng biết qua, người rất đáng thương, cô ấy thường xuyên đến hội Chữ Thập Đỏ làm công tác tình nguyện, vừa mới bắt đầu tiếp xúc, chúng tôi hi vọng hội Chữ Thập sẽ trợ giúp cô ấy tiến hành phẫu thuật, và tìm kiếm mạnh thường quân để quyên góp một chút tiền.
- Thế nhưng ... Vu Uyển không chấp nhận!
- Cô ấy nói không muốn lãng phí nhiều tiền như thế, tỉ lệ phẫu thuật tử vong rất cao, cho dù thành công, cũng phải uống thuốc cả đời!
- Vu Uyển nói mình sống sẽ mãi là gánh nặng của người khác, chết đi cũng sẽ lộ ra phiền phức, hi vọng chúng tôi hỗ trợ, có thể quyên tặng thân xác, để người khác mang theo con mắt của cô ấy đi nhìn ngắm thế giới này.
- Không ngờ, cô ấy đã chọn cách tự sát.
Nói đến đây, Triệu Quang nhìn Trần Thương nói:
- Bác sĩ Trần, tôi không phải đến thúc giục để lấy cơ quan, bác sĩ không nên hiểu lầm, tôi cũng nghe qua tên tuổi của bác sĩ, tôi tới đây, là muốn nói với bác sĩ, hi vọng có thể cứu sống cô ấy.
- Đây là một người con gái rất tốt!
Sau khi nói xong, Triệu Quang thở dài.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!