Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Bác Sĩ Nguy Hiểm - Bác Sĩ Thần Thông - Trần Thương (FULL)

Nghe thấy lời của Trần Thương, công an cũng là thở dài.

- Tôi đã liên lạc với người thân của Vu Uyển, họ sẽ mau chóng để đến đây thôi.

Bên này, anh công an lời còn chưa dứt, từ bên ngoài đã có ba người vội vàng chạy vào khoa cấp cứu.

Hai người con gái tuổi khoảng chừng hai mươi bảy hai mươi tám tuổi dìu tay một bà cụ sáu bảy mươi tuổi.

Họ tiến đến gần, bà cụ thấy bác sĩ và công an thì vội vàng nói:

- Bác sĩ, đồng chí công an, tôi là mẹ của Vu Uyển, con gái của tôi như thế nào?

Trên khuôn mặt của bà mẹ già bộc lộ rõ tất cả sự lo lắng, đau lòng cho đứa con gái, giọng nói nghẹn ngào.

Sau khi Trần Thương nhìn thấy thì bất đắc dĩ nói:

- Vu Uyển, bây giờ cô ấy vẫn còn hôn mê, thế nhưng tạm thời không có nguy hiểm tính mạng, bà đừng lo lắng.

Bà mẹ nghe vậy thì không thể kiềm chế được cảm xúc. Khóc nức nở, thở dài:

- Ai ...

Nét buồn của hai người chị gái cũng hiện rõ, mặt mũi tràn đầy mây đen.

- Bác sĩ, tôi ... Tôi có thể nhìn Vu Uyển một chút không?

Trần Thương do dự một chút, gật đầu trả lời:

- Gia đình, đi theo tôi.

Sau khi nói xong, Trần Thương dẫn ba người đến phòng bệnh giám sát để nhìn cô ấy, bên trong phòng bệnh, Vu Uyển đang chìm vào hôn mê, cho dù là ở trạng thái hôn mê, lông mày cũng nhăn chặt lại.

Hiện tại trên khuôn mặt của cô ấy vẫn trắng bệch như lúc nhập viện, một tia huyết sắc lại sáng lên.

Thế nhưng chẳng biết tại sao, Trần Thương từ trên mặt của cô ấy vẫn ánh lên một tia hy vọng.

Bà mẹ che miệng, im lặng bật khóc, nhìn đứa con gái của mình trong dáng vẻ này, làm người mẹ lại thêm bất lực, cảm giác khó chịu đứng khoanh tay chịu thất bại thật sự là rất khó khăn.

Bà rất muốn hỏi một câu vì sao!

Nhà họ đã làm gì sai cớ sao chuyện lại như thế này.

Vì sao ông trời lại trừng phạt bà, vì sao ... Tôi sai rồi ... Cầu xin ngài bỏ qua cho đứa con gái của tôi.

Bà mẹ tay chân mềm nhn, té lăn trên đất, hai người con gái giật nảy mình, vội vàng dìu bà đứng lên, tất cả mọi người cẩn thận rời khỏi phòng giám sát.

Sau đó mọi người đi ra, tiểu Kha lấy khăn giấy từ trên bàn đưa cho con gái của bà.

Thật ra Trần Thương cũng muốn hỏi hỏi vì sao Vu Uyển nghĩ quẩn tự sát, thế nhưng ... Nghĩ lại mình không có quan hệ gì với gia đình họ, lấy tư cách gì để hỏi.

Giống như lão Hạ nói vậy, làm một bác sĩ thì nên làm tốt nhiệm vụ của một bác sĩ.

Chuyện không liên quan gì đến mình thì không nên hỏi, cũng không cần suy nghĩ nhiều, bằng không sẽ chỉ tăng thêm đau đầu thôi.

Thế nhưng thực tế trong lòng Trần Thương rất băn khoăn.

Mà lúc này, tiểu Kha đột nhiên hỏi:

- Bà à, Vu Uyến ...

Bà mẹ thấy tiểu Kha, bất đắc dĩ nói:

- Cô y ta, tuổi của cô và Uyển nhi không chênh lệch quá nhiều?

Tiểu Kha gật đầu:

Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!