Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Xuyên Không: Ta Không Còn Vì Nghĩa Xả Thân - Tào Khuyết

Sau khi rửa sạch chân cho Tào Khôn, tiếp theo là đến phần massage chân.

Tào Khôn nầm trên giường, bà chủ ngồi ở cuối giường, ôm bàn chân anh vào lòng, dùng kỹ thuật massage chân không mấy chuyên nghiệp nhưng lại hết sức chăm chú bóp nån.

"Sao chị không tái giá nữa?"

"Với sắc vóc như chị, kiếm một người đàn ông khác cưới lại chắc dễ thôi mà."

Bà chủ đang mải mê bấm chân cho Tào Khôn, đột nhiên nghe anh buột miệng nói vậy thì sững người, sau đó chỉ có thể cười khổ.

"Tôi sợ con gái phải chịu tủi thân."

Thật ra, trước đây cũng có người giới thiệu cho tôi, điều kiện cũng không tệ, có nhà có xe. Nhưng mà, tôi chắc chẵn không thể chỉ đơn giản là đi lấy người ta như thế được."

"Người ta cưới một phụ nữ góa chồng như tôi, bề ngoài nói là sống qua ngày, nhưng thực ra chẳng phải vẫn là muốn tôi sinh con cho họ sao."

"Nếu tôi không sinh con cho người ta, người ta cưới tôi về làm gì?"

"Nhưng mà, tôi đã có một đứa con gái rồi. Hơn nữa, tôi đã rất có lỗi với nó, đến một ca phẫu thuật cũng không lo nổi. Nếu lại sinh thêm đứa khác nữa ... "

"Tôi không phải nói là có thêm con rồi sẽ không tốt với nó, nhưng đứa sau cũng là máu mủ của mình, khó mà tránh khỏi việc sự quan tâm dành cho nó bây giờ sẽ ít đi."

"Cho nên, tôi không muốn có thêm con nữa. Tôi chỉ cần mỗi đứa con gái này thôi, chỉ thương mình nó là đủ rồi."

Thì ra là vậy.

Tào Khôn chậm rãi gật đầu. Anh vẫn lấy làm lạ, một góa phụ xinh xần như bà chủ, muốn tái giá lẽ ra là chuyện rất dễ. Thì ra, là do chính chị ấy không muốn lấy chồng nữa.

"Vậy ... chị không thèm đàn ông à?" Tào Khôn hỏi tiếp.

Nghe vậy, động tác của bà chủ khựng lại, gương mặt xinh xẳn lập tức đỏ bừng.

Cô cố làm ra vẻ bình tĩnh, nặn ra một nụ cười: "Thèm chứ, sao lại không thèm. Tính ra, đã ba năm rồi tôi chưa đụng tới đàn ông, bảo không thèm được chắc? Nhưng mà, có thèm cũng không lấy chồng, vì tôi càng không muốn để con gái mình chịu thêm bất kỳ ấm ức nào nữa.”

Tào Khôn khẽ cười, ngoắc tay với cô.

Bà chủ vừa đỏ mặt vừa cười: "Gì đó?"

"Lại đây, tôi kể cho chị nghe một chuyện cười."

Bà chủ bật cười khanh khách, mặt vẫn đỏ: "Thì anh cứ kể đi, tôi có phải không nghe được đâu."

"Không được, chuyện cười này phải lại gần mới buồn cười."

"Không qua đâu." Mặt bà chủ càng đỏ, vừa cười vừa nói: "Nhìn cái là biết anh không có ý tốt rồi. Tưởng tôi là mấy cô gái ngây thơ khờ khạo chắc? Tôi sinh cả con gái rồi, còn không hiểu đàn ông các anh sao?"

Tào Khôn phá lên cười, bỗng ngồi bật dậy: "Thì ra không phải loại gái ngây thơ khờ khạo à, thế sao không nói sớm. Nào, ngồi qua đây, để tôi đổi lại xoa bóp cho cô ... "

......

Chín giờ rưỡi tối!

Tào Khôn và bà chủ cùng từ trên lầu đi xuống.

Bà chủ đi trước mở căn phòng bên cạnh, thấy con gái rất ngoan, đã sớm chui vào chăn ngủ, lúc này cô mới khẽ khàng khép cửa lại, quay sang nhìn Tào Khôn.

Hình như không biết nên nói gì, bà chủ có phần ngượng ngùng, không dám nhìn thầng vào mắt anh, ấp úng: "Ờm ... cảm ơn anh."

Không ngờ cô ấp ủ cả buổi, cuối cùng lại chỉ nói một câu cảm ơn. Tào Khôn mỉm cười,

đáp

"Không có gì, đó đều là những việc tôi nên làm."

Nghe câu trả lời của anh, chính bà chủ cũng bị đoạn đối thoại quái gở giữa hai người chọc cười. Cô phì một tiếng, vội đưa tay che miệng, rồi khẽ đá vào chân Tào Khôn một cái.

"Nên cái đầu anh ấy, anh cũng nói được."

Nói xong, bà chủ đỏ mặt vuốt lại tóc, nói: "Hay là anh ngồi nghỉ một lát đi, tôi vào làm chút đồ ăn. Giờ này rồi, anh chắc cũng chưa ăn gì, mình ăn chung. Yên tâm, không lấy tiền anh đâu."

"Thôi khỏi." Tào Khôn lấy điện thoại ra, vừa giơ lên quét mã thu tiền trên tường vừa nói: "Tôi phải đi rồi."

Đi?

Bà chủ rõ ràng sững lại, buột miệng: "Trời đã tối đen, lại còn âm u thế này, anh không ngủ thì còn định đi đâu?"

"Đi tìm thẳng huynh đệ của tôi!" Tào Khôn mỉm cười nói: "Trước đây không lâu, vì một số chuyện mà tôi với nó phải tách nhau ra. Giờ tôi phải đi tìm nó."

Nói xong, Tào Khôn nhét điện thoại vào túi, trong ánh mắt còn ngẩn ngơ của bà chủ, anh sải bước đi ra ngoài

Đúng lúc này, trên điện thoại của bà chủ vang lên âm thanh báo có tiền chuyển vào.

"Ví zalo của bạn vừa nhận: 1 000 000 tệ."

Gì cơ?

Bà chủ giật bằn mình, vội móc điện thoại ra.

Thấy trong ví zalo của mình thực sự đã cộng thêm một triệu tệ, cô ngây ra khoảng hai giây, đôi mắt lập tức ầng ậc nước, vội vã chạy ra ngoài.

Nhìn bóng lưng Tào Khôn vẫn chưa đi xa, cô cất tiếng gọi lớn: "Này, ý anh là sao hả, anh coi tôi là hạng người gì!"

"Đừng nghĩ linh tinh." Tào Khôn không quay đầu lại, chỉ vung tay nói: "Tiền massage chân. Tay nghề massage chân của chị rất tốt, đáng giá từng ấy tiền. Dẫn Hân Hân đi làm phẫu thuật sớm một chút đi, để lâu, con nít dễ sinh mặc cảm."

Nhìn Tào Khôn vừa nói vừa sải bước khuất dần vào màn đêm mờ xám, bà chủ không kìm nén nổi nữa, nước mắt liền trào ra, chảy dọc theo gò má.

"Mẹ, mẹ khóc rồi."

Giọng nói non nớt của một bé gái vang lên khiến bà chủ giật mình quay phắt lại.

Thấy cô bé chân đất chạy từ trong phòng ra, cô lập tức bước tới ôm chầm lấy.

"Mẹ." Cô bé vừa giúp bà chủ lau nước mắt, vừa xót xa hỏi: "Có phải chú đó bắt nạt mẹ không?"

"Không đâu." Bà chủ vội lau nước mắt, cố nặn ra một nụ cười, nói: "Chú đó không bắt nạt mẹ. Chú ấy là người chú tốt nhất trên đời."

"Chú ấy thương mẹ lắm, mà cũng thương Hân Hân nữa."

"Hân Hân này, ngày mai mẹ dẫn con đi làm phẫu thuật được không. Làm xong rồi, hai bên mặt con sẽ to bằng nhau, sẽ không còn bạn nhỏ nào trêu chọc con nữa."

Nghe mẹ nói vậy, trên gương mặt cô bé lập tức nở một nụ cười thuần khiết, vui sướng từ tận đáy lòng.

"Tốt quá, tốt quá, mặt của Hân Hân cuối cùng cũng có thể to bằng nhau rồi ... "

Mười giờ tối!

Ở ngã tư giao nhau giữa đại lộ Sức Khỏe và đường vành đai Đông, Tào Khôn xuất hiện, bước đi trong làn mưa lất phất.

Dự báo thoời tiết ro rang ghi là hom nay không mưa, the ma cuối cung troi lại đổ mưa rả

rích.

Nhưng đối với cơn mưa này, trái lại Tào Khôn còn thấy mừng.

Bởi vì thẳng ngố Trình Dương từng nói, đêm hằn ra tay hôm đó cũng là một đêm mưa lất phất như thế này.

Khi ấy, sau một hồi lựa chọn, cuối cùng han đã nham trung một chiếc Bentley, rồi chặn xe lại.

Nhưng dù sao cũng là lần đầu đi cướp, hằn căng thẳng quá mức, trong lúc luống cuống đã lỡ tay bịt miệng khiến ông chủ chiếc Bentley ngạt thở chết luôn.

Tào Khôn đứng giữa ngã tư nhìn quanh bốn phía, không thấy bóng người nào, rồi men theo dải cây xanh bên đường, chui vào dưới tán cây tránh mưa.

Thời gian từng chút trôi qua, cuối cùng, đến khoảng mười giờ rưỡi, một bóng người đàn ông vạm vỡ men theo đại lộ Sức Khỏe mà bước tới.

Nhìn dáng người thôi cũng biết, chiều cao ít nhất phải met chín, than hình đặc biệt lực lưỡng.

Gã đàn ông xách theo một thanh gậy thép, đi đến giữa ngã tư.

Đúng lúc đó, một chiếc xe từ hướng ngoại ô chạy tới.

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!