Ngã tư đường vành đai Đông với đại lộ Sức Khỏe ... "
Trước cổng sân bay, Tào Khôn vừa lẩm bẩm, vừa mở bản đồ trên điện thoại ra tìm vị trí
đó
Cuối cùng, sau khi lần ra được đại lộ Sức Khỏe, anh kéo bản đồ dọc theo hướng đông, lần một mạch mới thấy đường vành đai Đông.
Một chỗ khá hẻo lánh, đã ra khỏi khu trung tâm thành phố, tính ra là ngoại ô đúng nghĩa.
Lấy điểm đó làm trung tâm, Tào Khôn lại tìm quanh quanh được một nhà trọ, lúc này mới gọi một chiếc taxi, rời khỏi sân bay.
Bốn giờ chiều.
Vùng ngoại ô phía đông của thành phố Trịnh, trước một nhà trọ do tòa nhà dân hai tầng cải tạo lại, Tào Khôn bước xuống từ trong xe taxi.
Thật ra lúc chọn nhà trọ này trên bản đồ, anh đã nghĩ rồi, chỗ đã hẻo thế này thì chắc chẵn chẳng phải khách sạn tử tế gì.
Vì nơi vắng vẻ như vậy vốn dĩ đã không có mấy khách, chẳng ai đi xây cai khách sạn nào cho đàng hoàng.
Chỉ là, anh thế nào cũng không ngờ, lại ... đơn sơ đến mức này.
Rõ ràng chỉ là một tòa nhà dân hai tầng, sau này sửa sang lại cho có vẻ là nhà trọ mà
thôi!
Nếu không treo cái biển "nhà trọ" bên ngoài, nhìn qua còn chẳng biết đây là chỗ cho thuê phòng.
Có điều, Tào Khôn cũng không kén chọn, dù sao anh cũng chỉ nghỉ tạm một giấc ở đây, tầm mười giờ đêm là đi.
Huống hồ, anh cũng chẳng có lựa chọn nào khác, khu vực này chỉ có đúng mỗi nhà trọ
này.
Nếu sang chỗ khác, thì lại cách địa điểm gây án của thằng Ngốc quá xa, nửa đêm bắt anh chạy xa thế, anh lười, nên dứt khoát thuê phòng ngay chỗ này cho xong.
Đưa mắt quan sát trên dưới, trái phải một vòng, Tào Khôn nhấc chân bước vào trong nhà trọ.
Vừa mới qua cửa, mắt anh bất giác trợn lên.
Một cặp mông tròn đầy trong chiếc quần vải mỏng đang quay lưng về phía anh.
Loại quần này là loại vải siêu mỏng, rất nhiều cô gái thích mặc lúc trời nóng, một là nhẹ, thoáng, hai là chống nắng.
Hơn nữa, loại vải này gần như mỏng như voan, cơ thể đường nào ra đường nấy, phô hết tất cả dáng hình.
Như ngay lúc này, bà chủ đang khom người lau nhà, và ... cặp mông nảy nở, cong vút!
Khụ!'
Tào Khôn khẽ ho một tiếng. Bà chủ đang chăm chú lau nhà lúc này hình như mới nhận ra có người vào, vội dừng tay, quay người lại nhìn.
Tuổi không lớn, tầm ba mươi trở lại.
So với hình tượng những cô gái thành thị ăn diện kỹ càng, bà chủ lại cho người ta cảm giác chân chất, đảm đang hơn hắn.
Trên mặt không thấy son phấn gì, hoàn toàn là vẻ đẹp tự nhiên.
Nhưng nhan sắc tuyệt đối không hề thấp, ít nhất cũng phải tám tám điểm.
Giống như một góa phụ xinh xấn từ quê ra, vừa siêng năng lại vừa chịu thương chịu
khó.
Không hiểu sao lại nảy ra cảm giác ấy, nhưng đúng là, vừa nhìn thấy bà chủ, trong đầu Tào Khôn liền bật lên ý nghĩ như vậy.
"Chào chị." Tào Khôn mỉm cười: "Còn phòng không?"
Bà chủ lập tức gật đầu lia lịa, trên mặt nở nụ cười: "À, có, có chứ, anh vào đi."
Có vẻ vì có khách tới mà vui mừng quá mức, bà chủ hơi lúng túng tay chân, vội né sang một bên, kéo cây lau nhà đi, nhường đường cho anh.
Tào Khôn vừa đi vào, vừa đảo mắt quan sát.
Bên ngoài đã đơn sơ, bên trong ... còn đơn sơ hơn nữa!
Đúng lúc này, một bé gái từ căn phòng bên cạnh bước ra.
Thấy vậy, hai hàng lông mày của Tào Khôn bất giác nhíu lại.
Bé gái tầm ba bốn tuổi, mặt mũi xinh xắn, đáng yêu.
Tóc buộc hai chùm, đôi mắt to tròn, long lanh nước.
Chỉ là, má trái của bé rõ ràng lớn hơn má phải, mà lớn không phải chỉ một chút, trông như trong má trái của con bé đang giấu một quả trứng gà vậy.
Thấy bé gái rụt rè nhìn mình, rồi lạch bạch chạy về phía bà chủ, trốn sau lưng bà, lén lút thò đầu ra nhìn, Tào Khôn mỉm cười, hỏi:
"Con gái chị à?"
"Ừm, con gái tôi." Bà chủ dịu dàng xoa đầu con bé: "Hân Hân, chào chú đi con!"
Bé gái chỉ bám chặt lấy ống quần mẹ, vẫn rụt rè trộm nhìn Tào Khôn.
Bà chủ cười xòa: "Con bé nhát lắm."
Tào Khôn khẽ gật đầu cười, hiếu kỳ hỏi: "Mặt cháu bị sao vậy?"
"U máu." Khóe môi bà chủ thoáng hiện lên một nụ cười chua chát.
"Lúc nó còn nhỏ đã phát hiện rồi, nhưng khi đó ba nó cũng phát bệnh, nhà thật sự không có tiền cho nó phẫu thuật."
"Năm ngoái, ba nó cuối cùng cũng đi rồi, để lại một đống nợ, ngày nào cũng có người tới đòi. May mà đến tháng trước thì trả xong hết."
"Giờ trong tay tôi chẳng còn đồng nào, nên đành dành dụm hai năm, chờ gom đủ tiền rồi sẽ dẫn nó đi mổ."
Ô.
Đúng là một góa phụ xinh đẹp thật.
Tào Khôn chậm rãi gật đầu, nhìn sang bé gái, nở nụ cười: "Một ca phẫu thuật như thế này, hết khoảng bao nhiêu tiền?"
"Tầm mười mấy vạn tệ." Bà chủ nói: "Năm nay tôi tới hỏi, bác sĩ bảo tất cả chi phí cũng chỉ khoảng chừng đó."
Nghe vậy, Tào Khôn lại gật đầu, sau đó bảo bà chủ làm thủ tục thuê một phòng. Cầm chìa khóa, anh lên tầng trên.
Bên trong phòng, còn đơn sơ hơn những gì anh tưởng.
Chỉ có mỗi một chiếc giường, trải chăn với đệm.
Ngoài ra không có tivi, không có mạng không dây, không có ấm siêu tốc, càng không có điều hòa.
Nhưng bù lại, giá cực rẻ.
Sáu mươi tệ một ngày!
Tào Khôn vốn chẳng mang theo hành lý gì, anh nằm vật xuống giường, lấy điện thoại ra, dùng mạng 5G của mình, tiếp tục nghiên cứu bản đồ khu vực xung quanh.
Tuyệt đối không được xác định nhầm vị trí.
Nếu chọn sai chỗ, không kịp chặn thằng Ngốc lại, để nó giết người, thì mọi chuyện sẽ rắc rối to.
Đang lúc anh tập trung xem bản đồ, đột nhiên cửa phòng vang lên hai tiếng gõ. Bà chủ bưng một chiếc phích nước nóng bước vào.
"Xin lỗi anh, chỗ chúng tôi hơi đơn sơ, trong phòng không đun nước nóng được, nếu anh cần uống nước thì dùng cái phích này nhé."
Phòng sáu mươi tệ một đêm, Tào Khôn vốn dĩ chẳng mong chờ gì hơn.
Anh ngồi dậy, cười nói: "Được rồi, cảm ơn chị."
"Nên làm mà." Bà chủ mỉm cười, quay người định đi, nhưng hình như nhớ ra chuyện gì, lại có vẻ do dự.
Thấy vậy, Tào Khôn chủ động hỏi: "Sao thế chị?"
"À ... anh, anh có cần làm chân không?" Bà chủ ngượng ngùng nói: "Trước đây tôi có học qua, nếu anh cần thì ... không đắt đâu, một tiếng ba mươi tệ."
Vãi chưởng!
Ba mươi tệ một tiếng làm chân?
Không những không đat, mà từ trước đến giờ Tào Khôn chưa từng thấy chỗ nào rẻ như
vậy!
Ngay cả ở cái huyện Hạ heo hút kia, một tiếng cũng phải sáu, bảy chục tệ cơ.
Nghĩ tới gương mặt bé gái, lại nhớ đến cảnh ngộ của bà chủ, khóe miệng Tào Khôn khẽ nhếch lên:
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!