Hắn cũng không kịp nghĩ nhiều; thời gian gấp, phải mau tới bến Thiên Hà.
Ăn vài miếng bánh, nốc mấy ngụm trà mát.
Ninh Trần để lại cho Vũ Điệp một mảnh giấy nhắn, rồi vội vã rời đi.
Một mạch thúc ngựa phi như bay, tới bến Thiên Hà.
Năm con thuyền lớn xếp hàng trên mặt nước.
Trình độ đóng thuyền của Đại Huyền quả thực rất cao: thuyền hai tầng, mỗi chiếc chở được chừng hai trăm người.
Mọi người đều đã lên thuyền, chỉ còn đợi Ninh Trần.
"Ôi chao ... Ninh công tử, rốt cuộc ngài cũng tới rồi? Chậm chút nữa là lỡ giờ lành đấy."
Toàn Công Công cũng đến.
Ông đại diện Huyền Đế tới tiễn Ninh Trần.
Ninh Trần cười: "Xin thứ lỗi, vướng chút việc nên đến muộn!"
Toàn Công Công nói: "Ninh công tử, Bệ Hạ khẩu dụ ... dặn ngài đi đường cho cẩn thận, giữ mình cho kỹ, còn sống thì lết về mà vào chầu."
Ninh Trần dở khóc dở cười: "Thần, tiếp dụ!"
Canh Kinh cũng tới, bước lại vỗ vai Ninh Trần: "Giờ không còn sớm, lên thuyền đi ... bảo trọng!"
"Chư vị bảo trọng, đợi ta khải hoàn trở về!"
Ninh Trần vừa định lên thuyền, phía sau vang lên tiếng quát giận dữ của Cấm Quân: "Đứng lại!"
Ninh Trần ngoảnh đầu nhìn, chỉ thấy một cỗ xe ngựa lao vút tới.
Người cầm cương lại là Am Trà Lớn.
Người này Ninh Trần từng gặp ở Giáo Phường Ty.
Xe dừng.
Rèm vén lên, Vũ Điệp hấp tấp xuống xe, suýt loạng choạng ngã.
Nàng quay lại đón lấy bọc đồ từ tay Tiểu Hạnh, rồi chạy về phía Ninh Trần.
"Đứng lại!"
Trường thương trong tay Cấm Quân chĩa thẳng vào nàng.
"Dừng tay!"
Ninh Trần vội lao tới.
"Sao nàng lại đến?"
"Ninh lang, thiếp nghe Bắc Cảnh còn lạnh hơn Kinh Thành, nên thiếp nhờ người may mấy bộ áo ấm cho chàng."
Sáng dậy không thấy Vũ Điệp là vì nàng đã đi từ sớm tới hiệu may lấy áo.
"Còn có túi hương, là thiếp tự tay làm, Ninh lang đừng chê."
Ninh Trần véo nhẹ má nàng: "Trời lạnh lắm, về đi ... đợi ta khải hoàn trở lại."
Vũ Điệp ngấn lệ trực rơi.
"Ninh lang, chàng nhất định phải bảo trọng ... thiếp đợi chàng về!"
Ninh Trần gật đầu: "Về đi! Đừng khóc nữa, nàng khóc trông không đẹp đâu."
Vũ Điệp luống cuống lau nước mắt: "Thiếp không khóc."
Ninh Trần mỉm cười, quay người bước lên thuyền lớn.
Vũ Điệp ngẩn ngơ nhìn theo bóng lưng hắn, nước mắt chực tràn mi.
Ninh Trần tới trước mặt Canh Kinh, chợt khựng lại, cười nói: "Canh Đại Nhân, ta không ở Kinh Thành, chuyện của Vũ Điệp phiền ngài để mắt đôi chút ... Nếu có kẻ nào không biết điều, xin giúp ta ghi tên chúng lại, đợi ta về, sẽ lần lượt tính sổ."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!