Vũ Điệp nằm mơ cũng chẳng ngờ kẻ vừa bị Ninh Trần giật tiền ngay trước mắt nàng lại là thái tử của Đại Huyền.
Nàng hốt hoảng quỳ sụp xuống: "Tham ... tham kiến Thái tử điện hạ, tội dân không biết người là Thái tử, xin điện hạ khai ân."
Nàng là con gái của một viên quan phạm tội, nên chỉ dám tự xưng là 'tội dân'.
Nàng vội vàng nâng hai tay, dâng lại tấm ngân phiếu sáu trăm lượng mà Ninh Trần đã giật.
Thái tử liếc Ninh Trần một cái, bất đắc dĩ lắc đầu.
Ninh Trần cười khổ, vừa rồi nhất thời lỡ miệng.
"Đứng dậy đi! Không biết thì không có tội."
"Tạ ơn điện hạ!"
Ninh Trần vội đỡ Vũ Điệp đứng lên.
"Đừng sợ, con người hắn cũng không tệ."
Vũ Điệp vẫn thấp thỏm bồn chồn. Người trước mắt này là thái tử của Đại Huyền Hoàng Triều, là Hoàng Đế tương lai.
Thái tử mỉm cười: "Vũ Điệp cô nương không cần câu nệ, ta với Ninh Trần coi nhau như huynh đệ ... Hơn nữa, ta đây làm thái tử mà trước mặt phụ hoàng còn chẳng được sủng bằng Ninh Trần đâu."
"Nhưng bây giờ, ta có được nghe Vũ Điệp cô nương gảy một khúc không?"
Vũ Điệp sợ sệt, vội nói: "Tội dân ... "
"Không được ... nàng ấy chỉ đàn cho ta nghe. Dù là thái tử cũng không được."
Thái tử á khẩu, đành nói: "Đừng có nhỏ mọn thế."
Ninh Trần nghiêm mặt, trầm giọng: "Điện hạ, nàng là người của ta, chứ không phải ca kỹ nuôi trong Đông Cung ... Trừ khi chính nàng bằng lòng, bằng không thì chẳng ai được ép nàng."
"Nếu điện hạ thật coi ta là huynh đệ, thì nên tôn trọng nữ nhân của ta."
Thái tử im lặng một lúc, rồi nâng chén rượu: "Là ta đường đột, ta tự phạt một chén!"
Ninh Trần nâng chén: "Vừa rồi ta thất lễ, ta tự phạt ba chén."
"Là ta mạo phạm giai nhân, ta tự phạt sáu chén."
Ninh Trần: " ......
"Vậy ta tự phạt một bình."
"Ta hai bình."
"Ta ba bình."
"Ta bốn bình."
Ninh Trần chìa tay: "Đưa tiền. Ngài đâu có nhiều rượu đến thế."
Thái tử suýt phun rượu ra, vội ôm miệng, trừng mắt nhìn Ninh Trần, rồi không nhịn được bật cười.
"Ta không mang theo ngần ấy bạc, cho ta ghi nợ trước."
Ninh Trần lắc đầu: "Quán nhỏ lời lãi chẳng bao nhiêu, không cho ghi sổ đâu."
Thái tử đành chịu, lắc đầu: "Thế thì ta uống chậm lại vậy."
Vũ Điệp nhìn mà ngẩn ngơ.
Người này thật là thái tử ư? Chẳng có chút oai nghi nào.
Nàng nhìn sang Ninh Trần, trong mắt đầy sùng bái ... Thái tử sao lại không có oai nghi? Ngài có thể thân thiện như vậy, e rằng chỉ vì người ngồi đối diện là Ninh lang.
"À đúng rồi, Hoài An nhờ ta chuyển lời: trận mạc hiểm nguy, bảo ngươi cẩn thận nhiều hơn!"
Ninh Trần gật đầu: "Thay ta cảm ơn Cửu Công Chúa!"
Hai người chén qua chén lại, chẳng mấy chốc ba bình rượu đã trơ đáy.
Ninh Trần có hơi ngà ngà, mắt mơ màng: "Còn uống nữa không?"
Thái tử lắc đầu: "Không ... uống nữa lại quá chén ... với cả trên người ta cũng hết bạc rồi."
"Mai ngươi phải xuất chinh rồi, đừng lỡ việc. Đợi ngươi khải hoàn, ta sẽ đãi ngươi một bữa tẩy trần."
Ninh Trần gật đầu nhẹ, đứng dậy: "Ta tiễn điện hạ ra ngoài."
Hắn đưa thái tử ra cửa sau, giao cho Lỗ Yến. Từ biệt xong, Ninh Trần lảo đảo quay lại, hắn cũng say mất rồi.
Vũ Điệp dìu Ninh Trần nằm xuống, ngồi bên giường, vẫn chưa hết sợ: "Thật không ngờ, người đó lại là thái tử?"
"Thái tử thì sao? Chẳng phải cũng hai mắt một miệng, cũng không rời ăn uống, đi nặng đi nhẹ, ngủ nghê ... Trên đời này, ai mẹ nó cũng chẳng cao quý hơn ai, đều chỉ có một mạng, sống thế nào là do tự mình định đoạt ... "
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!