Ánh mắt Khương Vân Đình kiên định: "Nếu thực có ba phần cơ hội, ta nhất định liều một phen. Nhưng ba phần cơ hội ấy vẫn là đặt trên tiền đề - ta chặn nổi một kiếm cuối cùng".
Phong Thánh Lăng ở bên cạnh tiếp lời, khẽ nói: "Một kiếm đó hình như hắn vẫn còn thu bớt sức, nếu không giữ lại, uy lực chỉ có mạnh hơn".
"Không sai".
Khương Vân Đình nghiêm mặt: "Mà đó vẫn chưa phải then chốt. Then chốt là, hắn đã quyết định tiếp tục đánh nữa, tất nhiên vẫn còn thủ đoạn khác chưa dùng. Cho nên cơ hội thực sự của ta, thực ra một phần cũng không tới, có lên cũng chỉ là đi dâng mạng không hơn".
Khương Vân Đình rất tỉnh táo, thực lực gã và Triệu Vô Cực ngang ngửa nhau.
Cho dù có tự tin hơn chút, nếu nói bản thân mạnh hơn Triệu Vô Cực thì cũng tuyệt đối không mạnh hơn bao nhiêu.
Thật sự đấu với Lâm Nhất, nếu đối phương còn nể mặt, có lẽ còn cho gã đánh cỡ trăm chiêu, thua như vậy cũng không đến nỗi khó coi.
Còn nếu không nói đạo lý, chủ trương tốc chiến tốc thắng, e cũng chỉ hai ba chiêu là xong, sẽ chẳng khá hơn Phong Thánh Lăng là mấy.
Mà khả năng ấy lại cực lớn. Dù sao cũng đã đánh đến nước này, thứ đối phương còn có thể giấu cũng không nhiều.
"Giờ phải làm sao? Chẳng lẽ thật sự để hắn đoạt ngôi đầu bảng? Danh kiếm do Tàng Kiếm Sơn Trang ta đúc, cứ vậy mà dâng cho hắn sao?", sắc mặt Phong Thiếu Vũ trở nên khó coi.
Đại hội Danh Kiếm sở dĩ hấp dẫn đến vậy, ngoài danh, dĩ nhiên còn vì lợi.
Tàng Kiếm Sơn Trang căn cơ sâu dày hơn xa các thánh địa kiếm đạo khác, ra tay cũng chẳng keo kiệt, vì thế phần thưởng dành cho ngôi quán quân vô cùng hậu hĩnh.
Khương Vân Đình nói: "Thiếu trang chủ đừng nóng, Cốc huynh vẫn còn chưa mở miệng mà".
Phong Thieu Vu nhu chot bung tinh, voi nhin sang Coc T Kinh, noi: "Lao Coc, huynh nói gì đi chứ!"
Bốn đại thiên tài của Kiếm Minh, Phong Thánh Lăng tuổi nhỏ nhất, xếp hạng đội sổ. Còn Triệu Vô Cực và Khương Vân Đình thực lực kẻ tám lạng người nửa cân.
Người mạnh nhat, khỏi phải bàn chính là Cốc Tử Kính - đệ tử thân truyền của Băng Đế.
Cốc Tử Kính vẫn luôn chăm chú nhìn Lâm Nhất, như thể không nghe được lời Phong Thiếu Vũ, Phong Thiếu Vũ bất giác lại gọi thêm một tiếng.
"Ta đang nghĩ một chuyện", Cốc Tử Kính đáp.
"Chuyện gì?"
Ánh mắt Cốc Tử Kính quay lại trên người Lâm Nhất, không đáp lời. Gã quả thực đang nghĩ tới một chuyện.
Nếu chuyện đó là thật, thì mọi dị tượng trên người Dạ Khuynh Thiên đều có thể giải thích trót lọt.
Nhưng nếu nó đúng là thật, thì cũng quá mức kinh khủng.
Gã thật không dám tin, thiên hạ này lại có thứ thiên tài như thế tồn tại. Nghĩ đến đây, gã bất giác lắc đầu.
Gã có bản lĩnh nhìn một lần là có thể ghi nhớ và tái hiện lại cảnh tượng đó trong đầu. Gã dứt khoát nhắm mắt lại, trong đầu không ngừng tua lại cảnh Lâm Nhất giao đấu với Triệu Vô Cực.
Phong Thiếu Vũ còn muốn hỏi tiếp, nhưng Khương Vân Đình nói: "Để huynh ấy suy nghĩ đi, ta đại khái đoán được huynh ấy đang nghĩ gì rồi".
"Không bàn đến kiếm pháp Phong Thiên Băng Đế để lại, chỉ nói Huỳnh Hỏa Thần Kiếm - quyển Nhập Thánh, Cốc Tử Kính đã lĩnh hội chiêu Vạn Hỏa Phần Thiên từ nửa năm trước. Chỉ cần đợi Cốc huynh mở mắt, trận này hẳn sẽ nắm chắc mười phần thắng".
Nghe vậy, Phong Thiếu Vũ mừng rỡ hẳn, nhưng vẫn hiếu kỳ: "Lão Cốc rốt cuộc đang nghĩ cái gì?"
Không chỉ mình gã, những người khác trên Thiên Khuyết, kể cả Phong Thánh Lăng, đều rất hiếu kỳ nhìn sang Khương Vân Đình.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!