Âm ầm!
Hồ Tàng Kiếm bị chém làm đôi, nước hồ như thác đổ ầm ầm tràn ngược lại, tiếng gầm vang dội như muốn xé rách màng nhĩ, hồi lâu vẫn chưa dứt.
Mọi ánh mắt đều dồn cả lên thân ảnh đang đứng sừng sững giữa không trung - Lâm Nhất.
Thắng rồi!
Thiên tai đen từ Thiên Đạo Tong nay lại thang nữa, chien thang thuyết phục đến mức ai nấy đều tê dại.
Đám thiên kiêu của Kiếm Minh chỉ thấy trong miệng khô khốc, vị đắng dâng lên, thần sắc vô cùng phức tạp.
Giá mà han là thiên tài của Kiếm Minh bọn họ thì tốt biết bao!
Rất nhiều người trong đầu không nhịn được nảy sinh ý nghĩ ấy, nếu là người của bọn họ, e là họ đã sớm reo hò vang trời.
Lâm Nhất thu kiếm tra vào vỏ, đáp xuống một pho tượng đá, đặt Táng Hoa bên cạnh, sau đó khoanh chân ngồi xuống, nhắm mắt vận công trị thương.
"Trời ạ, hắn còn muốn đánh nữa!"
"Vẫn chưa chịu dừng à, nhất định phải khiến Kiếm Minh ta mất sạch mặt mũi mới chịu sao, tên Dạ Khuynh Thiên này độc ác quá đấy!"
"Tức muốn chết, hắn đã có đủ hào quang rồi, trận này qua đi tất sẽ danh chấn Côn Luân, sao không chịu dừng tay ở đây chứ?"
"Kiếm Minh ta thật sự không ai đánh nổi hắn sao?"
Đám kiêu hùng Kiếm Minh trông thấy Lâm Nhất khoanh chân trị thương thì lập tức ngẩn ngơ, phòng tuyến tâm lý từng người sụp đổ trong chớp mắt.
Tiếng ồn ào bốn phía đã không thể đè nén nữa. Trong mười tám thánh địa kiếm đạo thuoc Kiếm Minh, đám kiêu hùng đều tức đến phát cuồng, từng người siết chặt nắm tay, lửa giận bốc cao.
Nhưng hết lần này đến lần khác, chẳng ai thật sự có dũng khí bước ra nghênh chiến.
Trên Thiên Khuyết.
Thiếu trang chủ Phong Thiếu Vũ sắc mặt đã sớm tái mét, điều gã lo lắng nhất rốt cuộc vẫn xảy ra.
Triệu Vô Cực cũng bại, mà còn bại thảm đến thế!
Giờ ngay cả việc Triệu Vô Cực đang ở đâu cũng không ai nhìn rõ, thật sự là kiếm thế kia quá đỗi hùng hồn, hoàn toàn không thể phân tâm để ý tới người bên trong.
"Khương Vân Đình!"
Phong Thiếu Vũ quay đầu, mang theo tia hy vọng nhìn sang vị thiên tài của Vạn Kiếm Lâu.
Khương Vân Đình gương mặt lộ vẻ khó xử, sau đó khẽ lắc đầu.
"Khương huynh sợ rồi sao?" Phong Thiếu Vũ nói.
Khương Vân Đình dài thở một hơi, một lúc sau mới chậm rãi lên tiếng: "Thiếu trang chủ khỏi cần khích ta, ta nói thật, quả thực là sợ rồi".
Phong Thiếu Vũ lập tức quát hỏi: "Khí cốt kiếm tu của huynh đâu rồi!"
Nghe vậy, Khương Vân Đình chẳng những không giận, ngược lại còn bật cười: "Tàng Kiếm Sơn Trang các người cũng có khí cốt, cũng đủ ngông cuồng, còn muốn kiếm ý Tinh Hà đấu với kiếm ý Tinh Hà, thiên tài đấu với thiên tài, kết quả ngay cả một kiếm cũng không đỡ nổi".
"Huynh!"
Phong Thiếu Vũ nghẹn lời, sắc mặt sa sầm đến đáng sợ.
Bên cạnh, Phong Thánh Lăng run cầm cập, cúi đầu không dám hé răng, quả thực là y đã khiến Tàng Kiếm Sơn Trang mất mặt.
May mà tính tình Khương Vân Đình vốn ôn hòa, dịu giọng nói: "Phong huynh bớt giận, ta chỉ lấy ví dụ thôi. Bọn ta là kiếm tu, đến sống chết còn không sợ, đương nhiên càng không sợ một trận chiến".
"Nhưng đã biết rõ không có mấy phần thắng mà còn cố sống cố chết xông lên, vậy không phải khí cốt kiếm tu gì hết, chỉ là ngu xuẩn, đừng có lôi hai chữ 'khí cốt' ra mà nói ở đây".
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!