Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Độc Tôn Truyền Kỳ ( Kiếm Thần Yêu Nghiệt) - Lâm Nhất

"Quên nói cho ngươi biết, ta là thiên tài hiếm có trong suốt năm trăm năm trước và sau."

Lâm Nhất nói rất nhẹ nhàng, nhưng câu nói đó lại như giáng mạnh vào Phong Thánh Lăng, khiến sắc mặt y lập tức trở nên cực kỳ khó coi.

Thế nào gọi là năm trăm năm trước và sau?

Lùi về năm trăm năm trước, ta vô địch.

Tiến về nam trăm năm sau, ta vẫn vô địch.

Bốn phía im lặng, không ai nói gì, cũng không biết phải nói gì.

Một kiem!

Chỉ một kiếm, Phong Thánh Lăng đã thua. Thiên tài mới nổi của Tàng Kiếm Sơn Trang cứ như vậy bị đánh bại.

Thắng rồi ... tên này lại thắng nữa rồi, thắng đến mức không còn gì để nói.

Đệ tử các thánh địa trong Kiếm Minh đều cảm thấy khó chịu, đến cả kinh ngạc cũng không còn, từng người như bị đả kích nặng, vẻ mặt tê cứng.

Phong Thánh Lăng ôm ngực, trong mắt đầy vẻ không cam lòng, tên này thật sự quá ngông rồi.

Sắc mặt y trắng bệch, lộ ra tức giận, nghiến răng nói:

“Dạ Khuynh Thiên, ngươi đúng là giỏi làm màu thật đấy! Còn bày đặt năm trăm năm trước sau! Sao ngươi không nói luôn một vạn năm, mười vạn năm, đẩy thẳng về thời thượng cổ đi!"

Lâm Nhất thản nhiên nói:

“Thời hoàng kim thượng cổ, không được gặp những người đó, đúng là có chút đáng tiếc."

Phong Thánh Lăng cười lạnh:

“Cũng còn biết giữ mặt mũi đấy."

Lâm Nhất hơi khựng lại, rồi nói:

"Ngươi hiểu sai rồi. Ta không phải nghĩ mình kém họ, chỉ là tiếc thời gian không thể quay lại. Có câu: không tiếc vì không gặp người xưa, chỉ tiếc người xưa không biết ta cuồng."

Phong Thánh Lăng sững người, nhất thời không nói nên lời, mắt trừng lớn.

Y tự nhận mình đã đủ ngạo nghễ rồi, nhưng cũng không thể nói ra những lời như vậy.

Không chỉ y, đám người trên khán đài cũng đều chết lặng. Trong lịch sử đại hội danh kiếm, e là không có người thứ hai nào ngông như y.

Ngay cả Kiếm Kinh Thiên mười tám năm trước, cũng không khoa trương như

vậy.

"Không tiếc không gặp người xưa, chỉ tiếc người xưa không biết ta cuồng" ... phải tự tin đến mức nào mới nói ra được câu này?

“Tên này ... đúng là giỏi làm màu thật."

Phía dưới, Vân Phong mặc áo trắng lại ló ra, cảm thán.

“Không nhận thua à?"

Lâm Nhất không để ý xung quanh, nhìn Phong Thánh Lăng hỏi.

Phong Thánh Lăng vốn rất cứng đầu, nghiến răng nói:

"Không nhận thì sao? Ngươi còn giết được ta chắc?"

Lâm Nhất tùy ý đáp:

"Không đến mức đó. Nếu không nhận, thì uống đan dược, chữa xong rồi đánh lại. Dù sao cũng phải khiến ngươi tâm phục mới được."

Phong Thánh Lăng lập tức sững lại, trong lòng dao động. Ythật sự không phục.

Y thua quá khó hiểu, còn nhiều chiêu chưa dùng. Nếu đánh lại, chắc chắn sẽ không thua thảm như vậy.

Nhưng ý nghĩ đó vừa xuất hiện, sắc mặt liền trở nên cực kỳ khó coi.

Từ khi nào ... ý chí của mình lại yếu như vậy?

Đánh lại ... không phải nghĩ cách thắng, mà lại nghĩ làm sao để thua đỡ thảm hơn.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!