"Chắc là vậy rồi, nghe nói tu luyện đến đỉnh phong có thể diễn hóa ra kiếm thế Côn Bằng, một kiếm tung ra, bay thẳng chín tầng trời!"
"Phong Thánh Lăng là kỳ tài trăm năm khó gặp của Tàng Kiếm Sơn Trang, han ra tay chắc có thể kết thuc Dạ Khuynh Thiên."
Sau khi ba nguoi truoc tham bại, nguoi cua Kiem Minh đa khiêm tốn hơn nhiều, không dám nói quá chắc.
Nhưng ánh mắt họ nóng rực, nhìn chẳm chẳm Phong Thánh Lăng, tràn đầy kỳ vọng.
Nhất định phải thắng!
Tuyệt đối không thể để tiểu tử này tiếp tục ngông cuồng!
Phong Thánh Lăng đứng trên tượng Côn Bằng, tỏ ra rất ung dung, cười nói: “Ngươi là kỳ tài kiếm đạo của Thiên Đạo Tông, ta là kỳ tài kiếm đạo của Tàng Kiếm Sơn Trang, đều là hiếm có năm trăm năm, kỳ tài đấu kỳ tài, trận này chắc chắn rất thú vị."
Lâm Nhất hiểu ý trong lời y, nói: “Ý ngươi là kỳ tài cũng có cao thấp?"
"Không sai."
Phong Thánh Lăng từ trên tượng nhảy xuống, đứng cách Lâm Nhất mười bước, ngạo nghễ nói: "Ta cũng không khiêm tốn, chỉ riêng kiếm đạo, kỳ tài của Tàng Kiếm Sơn Trang nhất định cao hơn kỳ tài của Thiên Đạo Tông."
Lâm Nhất cười: "Cao bao nhiêu?"
Phong Thánh Lăng hào khí ngút trời, lớn tiếng nói: "Thanh cự kiếm treo trên lò lửa phía sau ta cao bao nhiêu, thì ta cao bấy nhiêu!"
Lâm Nhất liếc nhìn, nói: "Gần bằng trời rồi."
“Ha ha ha, đúng vậy, một kiếm của ta, chính là cao hơn cả trời!"
Phong Thánh Lăng cười lớn, Tinh Hà Kiếm Ý theo đó bùng phát, giữa mi tâm ánh sáng rực rỡ, kiếm ý kinh khủng trong nháy mắt xé rách ba mươi sáu tầng thiên mạc.
Tinh quang rơi xuống, Phong Thánh Lăng lơ lửng giữa không trung, toàn thân lấp lánh kiếm quang, giống như một ngôi sao rực rỡ.
Đây là Tinh Hà Kiếm Ý chân chính, ngoài ba mươi sáu tầng trời, tinh hà nhập mộng.
Y ngông cuồng đến cực điểm, nhưng quả thực có tư cách để ngông.
Trong ngoài đạo tràng đều sôi trào, máu nóng lại bừng cháy, người của Kiếm Minh không nhịn được mà reo hò.
Uy thế Tinh Hà Kiếm Ý ập tới, giáng xuống người Lâm Nhất, nhưng hắn vẫn đứng yên không nhúc nhích, hoàn toàn không bị ảnh hưởng.
"Quả nhiên, ngươi thật sự biết Tinh Hà Kiếm Ý.” Phong Thánh Lăng cười nói.
Lâm Nhất không phóng thích Tinh Hà Kiếm Ý, nhưng có thể chống lại uy thế này, đủ chứng minh hắn cùng mình ở cùng một cấp bậc.
"Kỳ tài đấu kỳ tài, tinh hà đánh tinh hà, như vậy ta cũng không tính là ức hiếp ngươi." Phong Thánh Lăng nói: "Ngươi có Tinh Diệu Thánh Kiếm không? Nếu không có, ta cho ngươi mượn một thanh."
Lâm Nhất nói: “Không cần, ngươi cứ ra tay đi."
"Đủ ngông, ta thích!"
Khóe miệng Phong Thánh Lăng cong lên, y cảm nhận được không ít áp lực từ đối phương, trực giác cho rằng trận này sẽ rất gian nan, ít nhất phải sau ngàn chiêu mới phân thắng bại.
Hơn nữa khả năng thắng của y không vượt quá bảy phần, nhưng máu y đang sôi lên, chiến ý như núi lửa bùng cháy.
Đây mới là đối thủ y muốn, đây mới là bàn đạp giúp y đột phá.
Hai người cách nhau chỉ mười bước, ai cũng không vội ra tay.
Ra tay trước sẽ chiếm tiên cơ, nhưng cũng sẽ lộ sơ hở trước, lựa chọn thế nào tùy người.
Lúc này, hai người nhìn chằm chằm đối phương.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!