Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Chó Nhất Tông Môn

Hình Vu tức giận chửi ầm lên.

“Lão già c.h.ế.t tiệt kia, vì sao không nói sớm hơn hả? Nơi này không thể ngự kiếm, một canh giờ cùng lắm chỉ có thể tới chân núi, làm gì còn thời gian bò lên đỉnh núi cơ chứ?”

Những người khác cũng tức điên lên, nhưng tức giận chẳng có tác dụng gì, vẫn nên nghĩ cách thì hơn.

Trong mắt Thẩm Chỉ Lan hiện rõ sự đắc ý.

Phượng Khê, ngươi cũng xứng so vận may với ta ư?

Ta chẳng những lấy được bảo vật của Vân Tiêu Tông, mà giờ đây còn tìm được cơ hội mua chuộc lòng người.

Nàng ta cất giọng nhẹ nhàng: “Trước khi tới biên giới, sư phụ đã cho muội một món linh bảo, có thể sử dụng như trận truyền tống tạm thời, trực tiếp đưa mọi người rời khỏi bí cảnh.”

Mọi người nghe thế thì vui mừng quá đỗi. Không ngờ Thẩm Chỉ Lan lại có linh bảo, còn là linh bảo truyền tống, lần này họ được cứu rồi.

Ngay cả Hình Vu cũng cảm thấy Thẩm Chỉ Lan thuận mắt hơn trước.

Sau đó, Thẩm Chỉ Lan cau mày nói: “Nhưng, linh bảo truyền tống này có hạn chế về số người sử dụng, chỉ có thể chở mười tám người, mà chúng ta lại có tận hai mươi lăm người. Ai đi ai đừng bây giờ?”

Mọi người ngẩn ra.

Hiện tại trong bí cảnh có năm người của Hỗn Nguyên Tông, sáu người của Vạn Kiếm Tông, sáu người của Ngự Thú Môn, ba người của Huyền Thiên Tông và năm tán tu.

Hỗn Nguyên Tông thì không cần bàn rồi, chắc chắn người ta phải ưu tiên người của tông môn mình trước.

Dư lại mười ba vị trí, nên chọn ai bây giờ?

Năm tán tu nở một nụ cười khổ, không cần nghĩ cũng biết sẽ không có phần của họ.

Thay vì chờ ở đây, chi bằng tranh thủ thời gian thử xem có thể đi tới đỉnh núi Thiên Kiếm trong một canh giờ không.

Cho nên, họ chắp tay tạm biệt mọi người, rồi chạy nhanh như bay về phía núi Thiên Kiếm.

Lúc này, dư lại hai mươi người.

Mục Tử Hoài nói với Thẩm Chỉ Lan: “Sư muội, thời gian gấp rút, nếu đã là linh bảo của muội, vậy muội quyết định sẽ chọn ai đi.”

Thẩm Chỉ Lan gật đầu, sau đó nhìn Phượng Khê với ánh mắt sâu sa: “Nếu đã vậy, Phượng Khê, Quân Văn, hai người tự nghĩ cách nhé.”

Phượng Khê chẳng hề cảm thấy bất ngờ với chuyện này.

Quân Văn cũng thế.

Hắn thầm nghĩ: không muốn đưa ta theo chứ gì?

Tiểu gia không thèm ngồi linh bảo c.h.ó m.á đó của ngươi đâu!

Chỉ cần có tiểu sư muội ở đây, chắc chắn nàng sẽ có cách đưa ta ra ngoài.

Nói không chừng còn có thu hoạch khác ấy chứ.

Vả lại, ngươi là đồ sao chổi, biết đâu đi được nửa đường, linh bảo của ngươi lại báo hỏng, hại mọi người bị đè ép thành đồ ngốc thì sao!

Giang Tịch khẽ cau mày: “Đưa vị trí của ta cho Phượng Khê đi! Ta ở lại!”

Thẩm Chỉ Lan đáp với giọng điệu lạnh nhạt: “Không thể đổi người.”

Giang Tịch nhìn nàng ta: “Vậy ta ở lại với họ.”

Sau khi trải qua một loạt chuyện, huynh ấy đã nhận ra: Thẩm Chỉ Lan chẳng những lòng dạ hẹp hòi, mà còn vô cùng độc ác.

Trong lòng huynh ấy thầm cảm thấy may mắn, may mà khi huynh ấy trúng độc, tiểu sư muội đã giành nói toạc ra cách giải độc.

Nếu không, nếu để Thẩm Chỉ Lan giải độc cho huynh ấy, xuất phát từ tâm lý cảm kích, rất có thể huynh ấy sẽ bị nàng ta lợi dụng, làm ra chuyện có lỗi với tông môn, có lỗi với tiểu sư muội.

Thẩm Chỉ Lan nhìn những người còn lại, hỏi: “Còn ai không muốn đi nữa không?”

Hình Vu thoáng do dự. Chuyện Sên Đá Một Sừng trước đó gã đã bỏ chạy một lần, lần này gã nên đi hay ở đây?

Cuối cùng, gã nghiến răng nói: “Ta cũng ở lại.”

Con mẹ nó chứ!

Cùng lắm thì ở lại đây làm oán sát.

Quân Văn cũng ở lại kia mà, dẫu có làm oán sát thì cũng có người cãi nhau với gã.

Tần Thời Phong tức điên lên!

“Hình Vu! Đệ đừng hồ đồ nữa! Đệ muốn c.h.ế.t ta không cản, nhưng về tông môn rồi hẵng c.h.ế.t!”

Hình Vu cứng cổ đáp: “Đệ cứ hồ đồ đấy. Huynh có giỏi thì đánh c.h.ế.t đệ đi!”

Tần Thời phong lập tức tiến lên tát gã một cái, khiến gã hôn mê bất tỉnh.

Mọi người: “…”

Thẩm Chỉ Lan lấy linh bảo truyền tống ra, sau khi mở ra, mọi người trèo lên, rồi biến mất tại chỗ.

Quân Văn nhìn Phượng Khê bằng đôi mắt trông mong: “Tiểu sư muội ơi, chúng ta phải làm sao bây giờ?”

Phượng Khê vươn ba ngón tay ra: “Cách đầu tiên là đi tìm Phong lão đầu. Ban nãy ông ta lấy bùa truyền tống ngàn dặm ra làm câu hỏi kia mà, chắc chắn lá bùa đó có thể truyền tống chúng ta ra ngoài. Ông lão kia chỉ hố người là giỏi!”

“Cách thứ hai, chúng ta tiến vào đây qua trận truyền tống dưới đáy hồ, vậy chắc chắn trong bí cảnh này phải có trận truyền tống tương ứng. Sau khi tìm được, chúng ta có thể ra ngoài.”

“Cách thứ ba, huynh quên rồi à? chúng ta còn có một mẫu thân biết bay kia mà!”

Quân Văn: “…” Mẫu thân biết bay ư?

Con chim ngốc kia á?

Tuy Giang Tịch mới gặp hai người Phượng Khê không lâu, nhưng trước đó Quân Văn đã phổ cập toàn bộ chiến tích vĩ đại của Phượng Khê cho huynh ấy nghe, nên huynh ấy cũng biết đại khái.

“Tiểu sư muội, ba cách này, muội chọn cách nào?”

Phượng Khê trầm ngâm suy nghĩ một lát, rồi nói: “Phong lão đầu là kẻ lập dị, muội không muốn dây dưa với ông ta, nên sẽ loại cách thứ nhất.”

“Về cách thứ hai á, chắc chắn trận truyền tống không dễ tìm, cứ tạm coi đây là cách dự phòng, đợi tới khi cùng đường bí lối rồi hẵng chọn cách này.”

“Muội ưu tiên cách thứ ba hơn. Chỗ này cách vách đá có tổ chim kia chừng nửa canh giờ đi đường, chúng ta hoàn toàn có thể tới kịp. Đi thôi!”

Dứt lời, Phượng Khê mở nhẫn trữ vật, lấy ra một cọng lông chim Ưng Vàng Cánh Sắt, cắm vào lưng quần, rồi nhấc chân chạy.

Do thuận gió, cộng thêm “hiệu ứng lông chim”, nên tạo cảm giác như tiên tử đang bay.

Ánh mắt Quân Văn sáng lên, hắn lập tức bắt chước, để thành tiên cùng tiểu sư muội.

Giang Tịch: “…”

Tạm không bàn tới chuyện khác, sao hai con hàng này chạy nhanh thế không biết?

May mà tu vi của huynh ấy đã đạt tới kỳ Kim Đan, nếu chỉ mới kỳ Trúc Cơ, chắc chắn không đuổi kịp hai người họ.

Quân Văn vừa chạy vừa hỏi: “Tiểu sư muội, lỡ con chim ngốc kia không có ở tổ thì sao?”

Phượng Khê thờ ơ đáp: “Có sao đâu? Nó ở tổ là tốt nhất, không ở thì chúng ta quay về tìm Phong lão đầu.”

Quân Văn lại hỏi: “Tiểu sư muội, chúng ta lén ra ngoài, con chim ngốc kia không dạy dỗ chúng ta một trận đã tốt lắm rồi, liệu có thể giúp đỡ chúng ta không?”

“Chắc là có nhỉ? Dẫu sao tình mẹ là vô bờ bến mà.”

Quân Văn: “…”

Tiểu sư muội cosplay chim non tới nghiện rồi đúng không?

Lúc này, hắn nhìn thoáng qua con chim béo đang cố gắng vẫy cánh: “Tiểu sư muội, muội ký khế ước với con quạ biết phun lửa này rồi à? Muội ký khế ước với thứ đồ bỏ này làm gì? Nếu muội thích linh cầm, hôm nào sư huynh dẫn muội đi bắt một con lợi hại hơn…”

Hắn còn chưa dứt lời, chim béo đã quác mỏ mắng: “Ngươi, mù, à?”

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!