Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Xuyên Thành Tiểu Sư Muội Chó Nhất Tông Môn

Quân Văn tức điên lên!

Ở Nhân tộc, hắn bị đối xử bất công cũng đành thôi, thế nhưng hiện tại đến cả chim cũng kỳ thị hắn!

Chẳng lẽ tiếng “a” của tiểu sư muội êm tai hơn của hắn ư?

Ưng Vành Cánh Sắt đút cho Phượng Khê thêm mấy miếng thịt non nữa, thấy nàng không ăn, nó kiên nhẫn dùng mỏ chải tóc cho nàng.

Chải mãi tới khi tóc nàng suôn mượt, nó mới quay sang chải cho Quân Văn. Nhưng động tác chẳng hề nhẹ nhàng gì cho cam, khiến Quân Văn mất vài nhúm tóc.

Quân Văn đau tới độ nhe răng trợn mắt, nhưng không dám kêu thành tiếng.

Sau khi chăm sóc cho hai con “chim non”, Ưng Vành Cánh Sắt ăn hết phần thịt yêu thú còn dư lại, rồi che chở “chim non” dưới đôi cánh của mình, chìm vào giấc ngủ.

Quân Văn không dám động đậy, chỉ hi vọng Ưng Vành Cánh Sắt nhanh tỉnh ngủ rồi rời đi.

Chờ mãi cũng chờ được tới lúc Ưng Vàng Cánh Sắt tỉnh ngủ.

Nó kêu quang quác vài tiếng, Phượng Khê nhanh chóng gật đầu như gà mổ thóc.

Quân Văn thấy vậy cũng ngơ ngác gật đầu theo.

Ưng Vàng Cánh Sắt lườm Quân Văn bằng ánh mắt ghét bỏ rồi bay đi.

Chờ bóng dáng của Ưng Vàng Cánh Sắt khuất dạng, Quân Văn mới thở phào nhẹ nhõm: “Cuối cùng nó cũng chịu đi rồi, làm ta sợ c.h.ế.t đi được!”

“Tiểu sư muội, sao muội biết chỉ cần chúng ta há mồm nói “a”, nó sẽ coi chúng ta thành con của nó?”

Phượng Khê nói: “Không phải chim non nào cũng thế ư?”

Quân Văn: “… Quan trọng là hai chúng ta đâu có giống chim?”

“Ngũ sư huynh, huynh nhìn đi, trong khe hở của tổ chim có rất nhiều mảnh vỏ trứng, muội đoán chim non vừa nở không lâu. Nhưng vì nguyên nhân nào đó, đám chim non kia đã c.h.ế.t.”

“Có một vài loại yêu thú, sau khi con non của nó c.h.ế.t đi, nó sẽ chuyển tình thương của mẹ lên con non cũng những giống loài khác. Vì vậy muội mới nghĩ ra cách này.”

Thật ra, sở dĩ cách của Phượng Khê thành công, còn vì một nguyên nhân quan trọng, đó chính là quả cầu đen.

Nó là Hỗn Độn Chi Linh, tất nhiên sẽ khiến các sinh linh cảm thấy thân thiết.

Phượng Khê đã ký khế ước với nó, nên người hoặc yêu thú cũng sẽ sinh ra cảm giác thân thiết với nàng ở một mức độ nào đó.

Đây cũng chính là nguyên nhân Ưng Vành Cánh Sắt thích nàng hơn Quân Văn.

Nghe Phượng Khê giải thích xong, Quân Văn phục sát đất.

Nếu chỉ có mình hắn rơi vào tổ chim, đoán chừng hiện tại hắn đã yên vị trong bụng Ưng Vàng Cánh Sắt rồi.

“Tiểu sư muội, tiếp theo chúng ta nên làm gì? Đâu thể ở mãi trong này vờ làm chim non chứ?”

Tổ chim được dựng trên vách đá thẳng đứng, gần như vuông góc với mặt đất, nên cách bò xuống không được khả thi cho lắm.

Phượng Khê lấy ra khỏi nhẫn trữ vật một tấm vải dệt to, đây là đồ nàng “cướp” được từ chỗ Lộ Tu Hàm.

Nàng xử lý tấm vải dệt, biến nó thành một chiếc dù nhảy.

Sau đó, nàng sai quả cầu đen: “Ngươi biến thành sương mù cản chiếc dù này lại, cố gắng khiến nó rơi chậm một chút. Hiểu không?”

Quả cầu đen biết hiện tại không phải lúc để làm mình làm mẩy, nếu kéo dài thời gian, khi con Ưng Vàng Cánh Sắt kia quay về thì toang.

Thế là, nó sảng khoái đồng ý.

Chuẩn bị mọi thứ xong xuôi, Phượng Khê và Quân Văn tóm chặt sợi dây thừng buộc dưới chiếc dù, rồi nhảy khỏi tổ chim.

Trước khi nhảy, Phượng Khê còn nhặt vài sợi lông Ưng Vàng Cánh Sắt, cất vào nhẫn trữ vật.

Quả cầu đen làm việc vẫn rất đáng tin, tuy tốc độ dù rơi có hơi nhanh, nhưng cuối cùng hai sư huynh muội vẫn tiếp đất an toàn.

Việc đầu tiên Phượng Khê và Quân Văn làm sau khi đứng vững là bắt quyết thanh tẩy.

Phượng Khê là để xóa sạch mùi của Ưng Vàng Cánh Sắt ám trên người, còn Quân Văn là vì bệnh sạch sẽ.

Sau khi chỉnh trang xong, Quân Văn hỏi Phượng Khê: “Tiểu sư muội, chúng ta đi hướng nào?”

Phượng Khê cũng không biết Giang Tịch đang ở đâu, nên tiện tay chỉ bừa một hướng: “Hướng này đi!”

Nàng vừa dứt lời, quả cầu đen lập tức nhảy ra ngoài.

Chỉ cần nhìn dáng nhảy tưng tưng của nó, là đủ biết nó đắc ý tới mức nào rồi.

Nó cảm thấy bản thân quá trâu bò!

Nha đầu thối kia vẫn luôn chê nó vô dụng, chắc hẳn bây giờ đã phục nó lắm rồi chứ gì!

Nếu không nhờ nó, sao nàng có thể tìm được trận truyền tống trong hồ nước?

Nếu không nhờ nó, sao nàng có thể tiếp đất an toàn?

Trên đời này nếu không có nó, trời đất đã sụp đổ rồi.

Nó mải chìm trong cơn đắc ý, tới độ Phượng Khê gọi nó vài lần, bảo nó chui vào Huyết Ma lệnh trốn tạm, mà nó vẫn chẳng nghe thấy.

Sau đó, thần thức nó đau thấu tim.

Phượng Khê cất giọng lạnh lẽo: “Cút về!”

Quả cầu đen lập tức ủ rũ quay về lệnh bài.

Quân Văn cảm thấy vẻ ủ rũ của quả cầu đen có hơi đáng thương, nhưng đồng tình thì đồng tình, chứ hắn biết thừa rằng không thể nuông chiều vẻ lên mặt của quả cầu đen.

May mà người ký khế ước với nó là tiểu sư muội, chứ nếu là người khác thì đã bị nó bắt nạt tới c.h.ế.t rồi.

Hai người đi chừng nửa canh giờ, thì nghe thấy tiếng kêu cứu từ xa truyền lại.

Trí nhớ của Phượng Khê rất tốt, nàng nhận ra người kêu cứu là một tán tu.

“Ngũ sư huynh, chúng ta mau qua đó xem sao.”

Quân Văn chẳng thèm hỏi nguyên do, mà đồng ý ngay tắp lự.

Đầu óc hắn không tốt, nhưng hắn biết nghe lời.

Tiểu sư muội sai gì hắn làm nấy, chắc chắn không sai vào đâu được.

Hai người tới gần thì thấy tán tu tên Điền Thanh đang bị ba con ch.ó sọc đen đánh hội đồng.

Quân Văn và Phượng Khê lập tức gia nhập cuộc chiến.

Một khắc sau, ba con ch.ó sọc đen đều c.h.ế.t hết.

Điền Thanh vừa uống thuốc cầm m.á.u, vừa cúi người cảm ơn hai huynh muội Phượng Khê.

Nói thật, từ trước tới nay hắn ta vẫn luôn cảm thấy đệ tử thân truyền của bốn tông môn lớn rất cao ngạo, thậm chí có hơi lạnh nhạt, vô tình.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!