Giáo viên nói: “Đương nhiên chúng tôi cũng đã suy nghĩ về vấn đề này, nhưng theo như lời bảo vệ nhớ lại, có một hôm, khi phòng tranh đã đóng cửa, Bạch San đã đến nhờ họ cho mượn chìa khóa để vào trong.”
Hạ Hồng nghe xong liền hỏi: “Một mình con bé vào đó thôi sao?”
“Đúng vậy.” Giáo viên trả lời.
“Nhưng như thế cũng không có bằng chứng xác thực rằng cô bé đã làm việc đó. Chỉ vì vào phòng tranh thôi cũng không có nghĩa là cô bé đã phá hoại tranh.” Hạ Hồng nói.
“Không, còn một chi tiết quan trọng nữa,” giáo viên nói tiếp, “Sau khi tranh của Từ Từ bị hủy, chúng tôi đã hỏi kỹ lịch trình của mọi người vào tối hôm đó. Bạch San lại nói rằng cô bé chưa bao giờ đến phòng tranh.”
Hạ Hồng nhíu mày, lẩm bẩm: “Con bé nói dối.”
“Đúng vậy,” giáo viên gật đầu. “Dù sao thì cô bé cũng chỉ là một đứa trẻ, nên suy nghĩ chưa được chu toàn. Có lẽ cô bé không nghĩ chúng tôi lại có thể hỏi bảo vệ.”
“Và mặc dù chúng tôi không có chứng cứ trực tiếp, nhưng lời nói dối này đã để lộ ra một vấn đề rất lớn. Nếu như cô bé không làm chuyện gì trái với lương tâm thì sao lại phải nói dối như vậy?” giáo viên nói tiếp.
Hạ Hồng suy nghĩ một chút rồi gật đầu đồng ý: “Đúng nhỉ. Cô bé còn nhỏ tuổi mà đã làm chuyện như vậy… Đến nỗi phải phá hoại buổi triển lãm của con gái tôi sao?”
Giáo viên thở dài nói: “Trẻ con bây giờ không giống thời chúng ta nữa, chúng trưởng thành nhanh lắm. Chuyện mà trong mắt chúng ta có thể coi là nhỏ thì với Bạch San lại là một vấn đề không thể chịu đựng nổi.”
Hạ Hồng lại thở dài: “Haiz! Con bé Bạch San này đúng là… Sao nó còn nhỏ mà đã gây ra chuyện như vậy cơ chứ…”
Ngay lúc này, Kỷ Hòa bất ngờ lên tiếng, cắt ngang câu chuyện: “Không, người phá hoại số tranh đó không phải là Bạch San.”
Mọi người đều nhìn sang Kỷ Hòa với vẻ ngạc nhiên. Nếu không phải Bạch San thì ai có thể là người làm chuyện này? Từ Từ, cô bé luôn hiền lành và không bao giờ kết thù với ai ngoài Bạch San, nên họ không nghĩ có thể là cô bé.
Kỷ Hòa mỉm cười nhìn về phía Từ Từ, rồi cúi người xuống, nhìn thẳng vào mắt cô bé và nhẹ nhàng nói: “Người phá hoại những bức tranh này không phải là em sao?”
Câu nói của Kỷ Hòa khiến ánh mắt của Hạ Hồng và giáo viên lập tức co rút lại, bất ngờ và hoang mang.
Hạ Hồng hét lên: “Không thể nào, không thể như vậy được!”
“Chắc chắn không thể là Từ Từ! Cô bé đã dành biết bao nhiêu thời gian và tâm huyết cho buổi triển lãm này, ai cũng biết chuyện đó. Tại sao con bé lại phá hoại chính những bức tranh mà mình đã dày công vẽ ra cơ chứ?” Hạ Hồng không tin vào điều mình vừa nghe.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!