Quản lý lại bị một trận mắng xối xả.
Có điều, cô ta cũng đã sớm quen với tính tình đại tiểu thư của Kỷ Minh Vi, nên chỉ đành nhanh chóng lau mồ hôi, cố gắng giải thích:
"Cô Kỷ, đương nhiên tôi biết thương hiệu Ngộ Xuân này không xứng với cô... Nhưng tôi nghe nói họ cũng mời cả Kỷ Hòa."
Cô ta dừng lại, quan sát sắc mặt Kỷ Minh Vi rồi tiếp tục:
"Tôi nghĩ, với nhan sắc và khí chất của cô, doanh thu quảng cáo chắc chắn sẽ vượt xa Kỷ Hòa chỉ trong vài phút. Khi đó, chẳng khác nào vả thẳng vào mặt cô ta một cú thật đau!"
Kỷ Minh Vi nhếch môi cười khinh bỉ:
"Làm ơn đi, chẳng lẽ tôi đã sa sút đến mức phải tranh giành hợp đồng quảng cáo với Kỷ Hòa sao? Cô suy nghĩ nhiều quá rồi. Loại hợp đồng quảng cáo rẻ tiền này, chỉ có loại nghệ sĩ rẻ tiền như cô ta mới chấp nhận. Từ chối đi."
Ngộ Xuân? Cái thương hiệu đã flop không biết bao nhiêu năm nay?
Kỷ Minh Vi cười nhạt. Dù Kỷ Hòa có giỏi giang thế nào, thì doanh thu cũng chẳng khá khẩm nổi. Hơn nữa, với thiết kế lỗi thời của Ngộ Xuân, cho dù là Kỷ Hòa mặc vào cũng chưa chắc đã đẹp.
Nếu không cẩn thận, còn có thể bị chụp lại mấy bức ảnh thảm hại rồi bị cư dân mạng chế giễu.
Loại hợp đồng quảng cáo rẻ tiền như thế, chỉ có kẻ ngu mới đồng ý!
Cứ để lại cho Kỷ Hòa, xem như của quý của cô ta đi!
Đúng lúc Kỷ Minh Vi đang nghĩ như vậy, mẹ Kỷ ở dưới lầu bỗng gọi lớn:
"Vi Vi ơi, mau xuống đây! Anh họ của con đến này!"
Khuôn mặt Kỷ Minh Vi lập tức thay đổi, biểu cảm cứng nhắc phút chốc hóa thành nụ cười ngọt ngào:
"Con xuống ngay đây, thưa mẹ ~"
Cô ta nhanh chóng bước xuống lầu. Trong phòng khách, bố Kỷ và mẹ Kỷ đã ngồi sẵn trên ghế sofa. Bên cạnh họ là một người đàn ông trẻ tuổi, tóc vàng, trông có vẻ phong trần lịch lãm.
Dù chưa từng gặp mặt, nhưng Kỷ Minh Vi vẫn lập tức nhận ra đối phương. Cô ta tươi cười gọi:
"Anh họ Tô Kình ~"
Từ khi trở lại nhà họ Kỷ, cô ta đã âm thầm tìm hiểu tất cả các mối quan hệ thân thích trong gia tộc, mong sớm thay thế vị trí của Kỷ Hòa trong lòng mọi người.
Cô ta muốn làm con gái duy nhất của nhà họ Kỷ, muốn tất cả phải quên đi sự tồn tại của Kỷ Hòa.
Tô Kình khẽ cười, đánh giá cô ta một lượt rồi nói:
"Vi Vi trông rất giống dì đấy, xinh đẹp hệt như dì vậy."
Đây là lần đầu tiên Tô Kình trở về nước sau khi chuyện con gái thật - giả của nhà họ Kỷ bị lộ ra ngoài.
Anh ta chưa từng gặp Kỷ Minh Vi trước đó. Nhưng lúc này, nhìn cô ta, trong lòng lại có một suy nghĩ rõ ràng—
Cô ta không đẹp bằng Kỷ Hòa.
Nhưng không sao cả.
Dù sao Kỷ Hòa cũng chẳng phải con gái nhà họ Kỷ. Ai mới là con gái ruột, người đó mới đáng để anh ta lấy lòng.
Nghĩ vậy, Tô Kình tiếp tục nói vài câu nịnh nọt, khiến Kỷ Minh Vi vui vẻ cười không ngớt.
Đến khi không khí đã trở nên thoải mái, cô ta mới tỏ vẻ tò mò hỏi:
"Đúng rồi, mấy năm nay anh trai em sống ở nước ngoài thế nào ạ?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!