Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh

Cửa đã bị chốt từ bên ngoài, Thường Gia Ngôn không thể phá ra được.

Đây là điều may mắn duy nhất trong tình cảnh này.

Thế nhưng, cánh cửa gỗ cũ kỹ vẫn không ngừng rung bần bật.

Người ở bên trong đang đập điên cuồng, cố gắng muốn lao ra ngoài.

Giữa những tiếng đập cửa vang dội, dường như Lạc Nhiễm Nhiễm còn nghe thấy cả tiếng gào thét của Thường Gia Ngôn.

Một âm thanh khàn đặc, méo mó, không còn giống như tiếng người nữa…

Lạc Nhiễm Nhiễm rùng mình, theo bản năng xoay người lại, lo lắng hỏi Bạch Hà:

“Nhà cô xây chắc chắn chứ? Không phải cái loại công trình đậu hũ, vừa va một cái đã sập đấy chứ?”

Bởi nếu đây đúng là cái loại công trình đậu hũ rỗng ruột, thì bây giờ bọn họ chẳng khác gì đang đứng trước cửa địa ngục cả.

Bạch Hà không trả lời câu hỏi đó, cô ta chỉ nhìn chằm chằm vào Lạc Nhiễm Nhiễm, giọng run rẩy:

“Tại sao Thường Gia Ngôn lại thành ra như vậy? Anh ta… đã làm cái gì?”

Lạc Nhiễm Nhiễm bực bội:

“Tôi cũng muốn biết đây này! Chính tôi còn ngạc nhiên hơn cả cô nữa ấy chứ! Từ lúc tôi đặt chân đến cái thôn quỷ quái này, hết chuyện kỳ lạ này đến chuyện kinh khủng khác cứ liên tục xảy ra! Giờ thì hay rồi, bạn tôi biến thành cái thứ quái gì đó, mà tôi còn chẳng biết anh ấy có thể trở lại bình thường được không…”

Cô siết chặt nắm tay, nghiến răng.

Trước khi rời đi, Kỷ Hòa đã không cho họ theo cùng, bảo họ ở lại để tránh hành động thiếu suy nghĩ.

Thế mà…

Dù đã cẩn thận đến thế, kết cục vẫn là thế này sao?

Đến lúc gặp lại Kỷ Hòa, cô phải giải thích thế nào đây?

Cùng lúc đó, Bạch Hà cũng đang chìm trong hoảng loạn.

Cô ta cứng đờ quay sang nhìn bố mình—một người đàn ông trung niên có gương mặt nghiêm nghị, nhưng lúc này trông đã trắng bệch.

Giọng cô ta hơi run lên:

“Bố… chắc không phải… chuyện mà con đang nghĩ đấy chứ…?”

Bố Bạch nhíu mày, trầm giọng:

“Chuyện gì?”

Bạch Hà nuốt khan một cái, giọng hạ thấp:

“Bố đã từng kể với con rồi mà… Chuyện mấy chục năm trước… Lúc đó dân làng cũng bất mãn với lễ tế ngài Thần Quạ, cũng không chịu làm trống Chị Hai. Kết quả thì sao? Không lâu sau, trong thôn liền bùng phát dịch bệnh.

Những người dân kia… bọn họ giống như dã thú mất đi lý trí.

Họ lao vào cắn xé lẫn nhau, trong mắt chỉ còn lại máu thịt…

Khi đó, cả thôn máu chảy thành sông, gần như bị diệt vong…”

Nói đến đây, Bạch Hà rùng mình.

Cô ta không dám nói tiếp nữa.

Chỉ là… Cô ta quay sang nhìn cánh cửa phòng vẫn đang rung bần bật kia, trong lòng dấy lên một nỗi bất an khủng khiếp.

Bố Bạch nghe xong, sắc mặt lập tức thay đổi.

Ánh mắt ông ta tối sầm, cả người như bị một bóng ma quá khứ đè lên.

Ông vẫn nhớ như in những lời mà bố mình đã từng kể.

Nhớ cả cái cách mà ông nội của ông đã kể lại chuyện này cho bố ông.

Trận dịch năm đó…

Giống như một cơn ác mộng.

Một cơn ác mộng đã bao trùm lên thôn Nha Thần qua bao thế hệ.

Không ai quên được.

Nhưng cũng không ai dám nhớ lại.

Bạch Hà hạ giọng, gần như thì thầm:

“Bố… bố không thấy là… triệu chứng của Thường Gia Ngôn bây giờ cũng rất giống… với bọn họ năm đó sao?”

“Không… không thể nào!”

Bố Bạch đột nhiên hét lên, cắt đứt lời con gái mình.

Cả người ông ta run lên bần bật.

Mặc dù miệng thì phủ nhận, nhưng vẻ mặt hoảng sợ đã hoàn toàn bán đứng ông ta.

Chẳng lẽ…

Chẳng lẽ, cơn ác mộng năm xưa lại sắp lặp lại?

“Không thể nào…”

Bố Bạch thì thào, ánh mắt trở nên trống rỗng.

“Bao nhiêu năm nay, thôn chúng ta đã hy sinh nhiều người như thế… Siêng năng tế bái… Một lòng trung thành với ngài Thần Quạ… Sao có thể xảy ra chuyện này được?

Hơn nữa, dù cho có thật sự xảy ra… tại sao… tại sao lần này lại bắt đầu từ nhà chúng ta?!”

Bạch Hà cắn môi.

Cô ta lặng người trong chốc lát, sau đó đột nhiên nói:

“Bố quên rồi à? Cô gái tên Kỷ Hòa đó… chính cô ta đã chủ động thay con làm người hiến tế.

Nhưng… nếu như cô ta không đủ điều kiện…

Chẳng phải đã lừa ngài Thần Quạ sao?”

Bố Bạch giật mình.

Ánh mắt ông ta chợt lóe lên.

“… Đúng rồi!”

Ông ta chợt lấy lại tinh thần, giọng run lên vì kích động:

“Chắc chắn là vì thế! Nếu như lễ tế thực sự hoàn hảo, thì sao ngài Thần Quạ vẫn còn tức giận được?”

Ông ta vừa nói vừa nghiến răng quay sang nhìn Lạc Nhiễm Nhiễm.

Vừa rồi, ông ta vẫn còn đang chìm trong sợ hãi.

Nhưng giờ đây, sự hoảng loạn đã hóa thành giận dữ.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!