Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh

Trong chiếc ly trước mặt là một chất lỏng màu đỏ nhạt, bốc lên mùi tanh hôi nồng nặc. Chỉ cần nhìn thoáng qua cũng đủ biết đây không phải thứ gì tốt.

Lạc Nhiễm Nhiễm tất nhiên không muốn uống, nhưng cô không còn sự lựa chọn nào khác.

Những kẻ đó trói chặt tay chân cô, thô bạo giữ lấy cằm, ép cô nuốt cạn thứ chất lỏng đáng sợ kia.

Mùi vị của nó chẳng khá hơn vẻ ngoài là bao, vừa chạm vào lưỡi đã khiến cô muốn nôn.

Gớm ghiếc… thật sự quá gớm ghiếc!

Lạc Nhiễm Nhiễm rùng mình nhớ lại, giọng cô run run:

"Những người đó nói với tôi rằng, nếu tôi dám kể chuyện này cho bất kỳ ai, tôi chắc chắn sẽ chết..."

Ban đầu, cô cứ nghĩ họ chỉ đang dọa dẫm.

Nhưng khi trở về thành phố S, điều đầu tiên cô làm là chạy đến đồn cảnh sát báo án.

Thế nhưng, ngay giây phút đối diện với cảnh sát, cô bỗng dưng không thể mở miệng.

"Tôi chỉ có thể nói những câu chung chung nhất. Nhưng khi muốn nhắc đến bất kỳ chi tiết quan trọng nào… tôi không thể nào nói ra được."

Cô siết chặt tay, nỗi sợ hãi hiện rõ trên gương mặt.

"Cảnh sát bắt đầu nghi ngờ tôi. Họ nghĩ tôi bị hoang tưởng, đến gây rối vô cớ. Tôi cố gắng nói ra địa chỉ quê nhà của Bạch Hà, nhưng ngay khi mở miệng, tôi cảm thấy tim mình đau thắt lại..."

Đó là một cơn đau không thể diễn tả.

Giống như có thứ gì đó đang bò bên trong cơ thể, gặm nhấm nội tạng của cô. Cơn đau không chỉ đơn thuần là thể xác, mà như thể có một lời nguyền đang siết chặt linh hồn cô, không cho phép cô tiết lộ điều gì.

Chính lúc đó, Lạc Nhiễm Nhiễm mới hiểu vì sao những kẻ đó lại dám thả cô đi.

Bởi vì bọn họ hoàn toàn không sợ cô tiết lộ bí mật!

Chỉ cần cô mở miệng nói ra sự thật, cô chắc chắn sẽ chết!

Sau khi cô nói xong, Thường Toàn tiếp lời:

“Chuyện là như vậy đấy. Cô bé này đến tìm tôi cầu cứu, nhưng cô ấy hoàn toàn không thể kể rõ mọi chuyện. Tôi có thể giúp được cũng có hạn, nên bây giờ không còn cách nào khác, tôi mới đến nhờ đại sư Kỷ Hòa, muốn hỏi xem ngài có cách gì không.”

Lạc Nhiễm Nhiễm rưng rưng nước mắt, gật đầu.

Cô không chỉ không biết rốt cuộc mình đã uống phải thứ gì, mà quan trọng hơn là bạn thân cô – Hạ Ngọc – vẫn còn bị giữ ở nơi quỷ quái kia, sống chết chưa rõ.

Kỷ Hòa im lặng suy nghĩ một chút, sau đó vẫy tay với cô:

"Cô lại đây."

Lạc Nhiễm Nhiễm chần chừ một chút, rồi ngồi xuống trước mặt Kỷ Hòa.

Cô gái trước mặt thoạt nhìn không lớn hơn cô bao nhiêu… nhưng thật sự có thể cứu cô sao?

Kỷ Hòa không nói gì thêm, chỉ nhẹ nhàng đặt ngón tay lên cổ tay cô, bắt mạch.

Một lát sau, đôi mày cô khẽ nhíu lại.

"Trong cơ thể cô có cổ trùng."

Lạc Nhiễm Nhiễm mở to mắt.

"Cho nên, mỗi khi cô cố gắng tiết lộ chuyện đó, cô sẽ cảm thấy như có thứ gì đang gặm cắn mình."

Thật ra không phải là cảm giác… mà là sự thật.

Bầy cổ trùng lúc nhúc trong cơ thể cô, đang từng chút một gặm nhấm nội tạng.

Nghe đến đây, Thường Toàn có chút ngượng ngùng, cười gượng nói:

"Chỉ là cổ thôi sao? Trách tôi không tinh mắt, đến thứ này mà cũng không nhận ra."

Dù là Phó Chủ tịch Hiệp hội Đạo giáo, Thường Toàn vẫn thường xuyên tiếp xúc với thuật cổ độc. Trong hiệp hội cũng có không ít người chuyên về vu cổ thuật.

Ấy vậy mà đến nguyên nhân đơn giản thế này ông cũng không phát hiện ra. Đúng là mất mặt quá!

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!