Đới Phàm im lặng rất lâu, như thể đang cố gắng tiêu hóa hết tất cả những điều vừa nghe được.
Trong khoảnh khắc đó, cậu chợt nhận ra mình đã trưởng thành.
Cậu hít một hơi thật sâu, rồi thở ra một cách nặng nề. Cậu khóc, khóc thật lâu, nhưng Kỷ Hòa không lên tiếng, chỉ lặng lẽ ngồi bên cạnh, để cậu giải tỏa cảm xúc của mình.
Một lúc sau, Đới Phàm mới ngẩng đầu, đưa tay lau nước mắt, giọng nói khàn đặc:
"Chị Kỷ Hòa này... thật ra mẹ tôi xứng đáng làm mẹ lắm. Bà ấy đã bảo vệ tôi thật tốt... cũng bảo vệ mọi người."
Kỷ Hòa khẽ gật đầu.
Cô thực sự không muốn một người mẹ vĩ đại như vậy bị chính con trai mình hận suốt đời.
Cô nhẹ giọng hỏi:
"Vậy bây giờ, cậu còn muốn gửi lời gì đến mẹ không?"
"Muốn." Đới Phàm gật đầu, ánh mắt kiên định hơn rất nhiều.
Nhưng lần này, lời cậu nói không còn sự trách móc hay oán giận.
"Nếu có thể... hãy nói với mẹ tôi rằng…
Tôi xin lỗi.
Và… tôi nhớ mẹ lắm."
Giọng cậu rất trầm, nhưng từng chữ lại mang theo sự chân thành sâu sắc.
Cậu ngừng lại một chút, rồi nói tiếp:
"Con sắp điền phiếu nguyện vọng đại học rồi. Con sẽ đăng ký vào trường cảnh sát. Đó sẽ là nguyện vọng một của con… Mẹ ơi, con thực sự rất tự hào về mẹ. Con cũng muốn trở thành một người giống như mẹ."
Mẹ cậu chưa hoàn thành xong sự nghiệp của mình, cậu sẽ thay bà tiếp tục.
Làm cảnh sát không chỉ là một nghề, mà còn là một lời hứa, là ngọn đuốc được truyền từ thế hệ này sang thế hệ khác.
Một ngày nào đó, khi cậu tốt nghiệp trường cảnh sát, khoác lên mình bộ cảnh phục, cậu sẽ tiếp nhận số hiệu của mẹ, đi tiếp con đường mà bà từng đi...
Sau khi kết thúc cuộc trò chuyện, Kỷ Hòa lại tiếp tục xem tin nhắn của những người khác gửi đến cho mình.
Trong đó không chỉ có những lời nhờ cô giúp đỡ, mà còn có rất nhiều câu chuyện đời thường, những lời tâm sự chân thành.
Có vẻ như bọn họ thực sự xem cô như một người bạn đáng tin cậy, một người có thể chia sẻ mọi vui buồn trong cuộc sống.
Cảm giác có thể kết nối với những người yêu quý mình như thế này, chắc chắn là điều mà những kẻ kiêu ngạo, tự cho mình là trung tâm sẽ không bao giờ hiểu được.
"Chị Kỷ Hòa này, em kể chị nghe, mấy nay bố em bị cảm, cứ mãi lừ đừ nằm trên giường. Em cho ông ấy uống thuốc, nhưng mẹ em lại nói thuốc có ba phần độc, không chịu cho uống. Bà ấy còn đi tìm một người được đồn là 'thần tiên nhập đạo' để chữa bệnh..."
Kỷ Hòa bật cười, đáp lại:
"Rồi sao nữa?"
Cô từng sống ở một thế giới có tu chân thật sự, nơi những người có thể nhập đạo và phi thăng thành tiên.
Nhưng ở thế giới này?
Lừa đảo thì có chứ tiên với đạo gì!
"Em đã nói chắc chắn đó là lừa đảo, nhưng mẹ em không chịu tin! Haizz, chị cũng biết mà, thế hệ trước đôi khi cố chấp lắm. Em cứ tưởng mẹ em chỉ thích nghe mấy bài giảng về sức khỏe, mua ít thực phẩm chức năng thôi, ai ngờ bây giờ cái gì cũng dâng cho 'thần tiên' hết!
Tên đó đến nhà em, nhảy nhót làm lễ trừ tà loạn cả lên…
Kết quả là bây giờ, chính ông ta cũng bị cảm, nằm bẹp trên giường luôn rồi."
Kỷ Hòa: "..."
Cô dở khóc dở cười, nhắn lại:
"Mau đưa cả hai đi khám bác sĩ đi. Tôi lúc nào cũng nhắc mọi người phải tin vào khoa học mà!"
Bói toán? Không.
Gặp chuyện thì phải tin vào khoa học trước. Nếu khoa học không giải quyết được thì mới tính đến huyền học sau!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!