Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Xuyên Thành Thiên Kim Giả Bị Đuổi Khỏi Hào Môn, Tôi Đành Livestream Đoán Mệnh

"Cười chết mất! Chủ kênh cũng có tâm ghê, không hề giấu giếm mọi người. Lúc nãy nhìn bộ dạng của cậu ấy, tôi còn tưởng thật sự bị zombie cắn rồi chứ!"

"Vô nghĩa! Xem mãi mà chẳng thấy cái quỷ gì, toàn là giả thần giả quỷ. Chán quá, thoát đây!"

"Ôi trời, đằng ấy nói vậy là có ý gì? Chẳng lẽ muốn chủ kênh thật sự gặp ma chắc? Đây không phải chuyện đùa đâu, có thể nguy hiểm đến tính mạng đấy!"

Dù trong livestream có người hào hứng, có kẻ thất vọng, nhóm thám hiểm vẫn tiếp tục tiến sâu vào bệnh viện bỏ hoang.

Những luồng ánh sáng từ đèn pin quét qua không gian âm u, làm hiện lên những thiết bị cũ kỹ đã phủ đầy bụi. Một số máy móc rỉ sét nằm lặng lẽ, như những chứng tích của một thời kỳ tăm tối.

Dựa vào tài liệu tìm được trước đó, họ bắt đầu tiết lộ những bí mật về viện trưởng—những cuộc thí nghiệm vô nhân tính mà ông ta từng thực hiện.

Tiểu Thất bỗng dưng lên tiếng: "Tớ muốn đi vệ sinh."

Tả Tả quay sang hỏi: "Chỗ này có WC không nhỉ?"

"Thì bệnh viện nào mà chẳng có nhà vệ sinh."

"Không, ý tớ là... chỗ này bỏ hoang lâu vậy rồi, liệu còn dùng được không?"

Tiểu Thất nhún vai, tỏ vẻ chẳng mấy bận tâm: "Dùng được hay không cũng đâu quan trọng. Dù sao tớ chỉ đi tiểu thôi mà, chứ có phải cúng bái gì đâu mà phải lo chuyện công đức."

Tả Tả cười cười: "Được rồi, vậy cậu đi đi. Có cần tớ đi cùng không?"

"Thôi khỏi, gần đây thôi mà, tớ tự đi được."

Dù sao cũng đủ gan để tham gia chuyến thám hiểm này, Tiểu Thất chẳng hề thấy sợ khi phải đi một mình.

Cô cầm đèn pin, rời khỏi nhóm, đi về phía cuối hành lang.

Nhà vệ sinh nằm ở góc khuất, ánh sáng leo lét từ đèn pin không thể chiếu sáng hết toàn bộ không gian, chỉ để lộ một phần nhỏ trong bóng tối dày đặc.

Tiểu Thất nhanh chóng giải quyết xong, sau đó bước đến bồn rửa tay.

Cô vặn vòi nước, nhưng không có gì chảy ra.

Hệ thống cấp nước của bệnh viện này từ lâu đã hỏng.

Dẫu vậy, từ sâu trong ống dẫn rỉ sét, vẫn còn vài giọt nước rơi xuống tí tách.

Tiểu Thất kiên nhẫn chờ một lúc, gom góp từng giọt nước ít ỏi để rửa tay.

Nhìn vào gương, cô phát hiện tấm kính đã bám đầy bụi bẩn, chỉ còn một góc nhỏ đủ phản chiếu gương mặt mình.

Cô kiễng chân, ghé sát vào, muốn kiểm tra xem lớp trang điểm có bị lem hay không.

Đúng lúc này—

Cộp.

Một tiếng bước chân vang lên.

Rồi một tiếng nữa.

Cộp. Cộp.

Chúng chậm rãi tiến gần, từng chút một.

Ai đó?

Tiểu Thất nhíu mày, quay phắt lại.

Phía sau cô... hoàn toàn trống không.

Hành lang dài hun hút, không một bóng người.

Cô hơi ngẩn ra, rồi bật cười khẽ.

Chắc là do ảo giác.

Dù vậy, khi cô vừa quay đầu lại, tiếng bước chân kia lại vang lên.

Cộp.

Cộp.

Cộp...

Tiếng động vẫn tiếp tục, không nhanh không chậm, từng bước từng bước áp sát.

Cô cau mày, cảm thấy bực bội hơn là sợ hãi.

"Này, Mộc Đình Đình, cậu lại giở trò nữa à?"

Giọng cô mang theo chút chán ghét: "Dùng một chiêu hai lần rồi đấy. Quá tam ba bận, cậu nghĩ tớ còn mắc lừa chắc?"

Không ai trả lời.

Nhưng tiếng bước chân vẫn không dừng lại.

Tiểu Thất bặm môi.

Cô đã bắt đầu cảm thấy khó chịu thật sự.

"Mộc Đình Đình, cậu đi tới đi lui làm gì vậy?"

Không ai đáp.

Tiếng bước chân vẫn tiếp tục kéo dài, vang vọng trong không gian chết lặng.

Lần này, Tiểu Thất thực sự bực mình.

Cô xoay người, lớn tiếng quát: "Này! Như vậy là quá đủ rồi đấy, Mộc Đình Đình—"

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!