Buổi hôn lễ diễn ra trong không khí trang trọng, người chủ trì cất giọng đọc lời thề dành cho cô dâu và chú rể.
“Ân Vân, con có đồng ý chấp nhận Trình Dịch làm chồng mình, cùng anh ấy chung sống theo lời chỉ dẫn của Thượng Đế? Con có đồng ý từ nay về sau sẽ yêu thương, tôn trọng, an ủi và quan tâm anh ấy, đồng thời nguyện suốt đời chung thủy, không yêu người khác hay không?”
Ân Vân khẽ liếc nhìn Trình Dịch—người đàn ông đứng bên cạnh với bộ vest phẳng phiu, phong thái đầy lịch lãm. Đôi má cô ta ửng đỏ, ánh mắt ngập tràn hạnh phúc.
“Con đồng ý.”
Người chủ trì tiếp tục quay sang chú rể:
“Trình Dịch, con có đồng ý chấp nhận Ân Vân làm vợ hợp pháp của mình, cùng cô ấy chung sống theo lời chỉ dẫn của Thượng Đế? Con có đồng ý từ nay về sau sẽ yêu thương, tôn trọng, an ủi và quan tâm cô ấy, đồng thời nguyện suốt đời chung thủy, không yêu người khác hay không?”
Trình Dịch vẫn giữ vẻ mặt bình thản, thậm chí còn có chút lạnh lùng. Trong ánh mắt anh ta không có chút cảm xúc nào, cứ như một người máy đang thực hiện nghĩa vụ.
“Con đồng…”
Anh ta còn chưa kịp nói hết câu, bỗng một giọng nói vang lên, cắt ngang cả buổi lễ.
“Trình Dịch, anh đã quên mất Thẩm Thiến rồi sao?”
Cái tên đó vừa cất lên, cả khán phòng như chết lặng. Sắc mặt nhà họ Ân và nhà họ Trình lập tức biến đổi, đặc biệt là cô dâu và chú rể.
Gương mặt Ân Vân cứng đờ, ánh mắt hiện lên tia lo lắng. Cô ta lập tức quay sang Trình Dịch, giọng điệu đầy nghi ngờ:
“Cô… cô ta là ai? Là khách do anh mời đến sao?”
Trình Dịch lắc đầu, ánh mắt tối lại: “Không phải, tôi không quen cô ta.”
Ân Vân nhíu mày, giọng nói lạnh lùng:
“Rốt cuộc cô là ai? Hôm nay là ngày vui của chúng tôi, sao cô lại ngang nhiên quấy rối?”
Không khí căng thẳng bao trùm cả đại sảnh, nhưng trên màn hình lớn, hình ảnh lãng mạn của cô dâu và chú rể vẫn tiếp tục được phát cùng tiếng nhạc du dương.
Người vừa lên tiếng bước ra từ giữa đám đông. Đó là một cô gái trẻ, vẻ mặt điềm nhiên nhưng ánh mắt sắc lạnh.
“Cứ xem tôi là bạn của Thẩm Thiến đi. Tôi đến đây để đòi lại công bằng cho cô ấy.”
“Công bằng?” Trình Dịch cau mày. “Công bằng gì chứ? Tôi nợ cô ấy sao?”
Anh ta cười lạnh:
“Đúng, Thẩm Thiến đã chết, và tôi cũng đau lòng vì điều đó. Nhưng chúng tôi đã chia tay trước khi cô ấy qua đời. Lời chia tay là do chính cô ấy nói ra. Dù cô ấy đã mất, nhưng tôi đâu thể sống mãi trong quá khứ?”
Nghe đến đây, Thẩm Thiến—người đứng lặng lẽ trong góc tối của khán phòng, không khỏi giật mình.
Cô ấy nói muốn chia tay với Trình Dịch khi nào chứ?!
Kỷ Hòa nhướng mày, lạnh lùng hỏi: “Anh chắc chứ?”
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!