Mặc dù đã mất đi đôi mắt, nhưng từ giọng nói của Thẩm Thiến vẫn có thể nghe ra sự lạnh lẽo, oán hận xen lẫn không cam lòng.
"Tôi không dám tưởng tượng mẹ tôi sẽ đau lòng đến mức nào khi biết tôi đã chết... Đương nhiên bà ấy sẽ không tin cái chết của tôi là bình thường, nhưng có thể làm được gì chứ? Nhà họ Ân thao túng mọi thứ, còn Ân Vân thì đã hoàn toàn rút lui một cách êm đẹp."
Cô cười nhạt, giọng nói tràn đầy chua xót. Đúng là quá thảm.
Nhưng may mắn thay, cô đã gặp được Kỷ Hòa.
Giờ đây, kẻ thảm hại không phải cô, mà chính là Ân Vân và Trần Tâm Tâm.
Kỷ Hòa nhìn cô, chậm rãi nói: "Tôi có thể giúp cô báo thù, nhưng tôi cần cô đánh đổi một nửa công đức mà cô có được khi còn sống."
Thẩm Thiến ngơ ngác: "Công đức là gì?"
Cả đời cô chưa từng tiếp xúc với những chuyện liên quan đến tâm linh hay số mệnh, khái niệm này hoàn toàn xa lạ.
Sau khi nghe Kỷ Hòa giải thích, cô không hề chần chừ mà lập tức gật đầu: "Được."
Báo thù kiếp này còn chưa xong, quan tâm gì đến kiếp sau chứ?
Giải quyết những kẻ đáng bị trừng phạt trước rồi tính tiếp!
Ngay sau đó, Kỷ Hòa liền liên lạc với Yến Tâm, kể lại toàn bộ sự việc.
Sau khi cúp máy, cô quay sang nói: "Đi thôi."
Câu nói này không chỉ dành cho Kiều Lê mà còn nói với Thẩm Thiến.
Thẩm Thiến hơi sững sờ: "Hả? Đi đâu cơ?"
"Cô không muốn gặp bạn trai của mình sao?"
Một câu nói nhẹ nhàng nhưng lại khiến cả người Thẩm Thiến cứng đờ.
Từ lúc chết đi, cô bị oán hận lấp đầy tâm trí, chỉ nghĩ đến chuyện báo thù mà hoàn toàn quên mất Trình Dịch.
Kỷ Hòa dựa vào bát tự của cô để tìm kiếm tung tích của Trình Dịch, và không mất nhiều thời gian để có kết quả.
Nhưng điều bất ngờ nhất chính là…
Anh ta đang ở khách sạn Lệ Đô.
Đây là khách sạn năm sao nổi tiếng bậc nhất thành phố S, nơi tổ chức các buổi tiệc xa hoa của những nhân vật có tiếng tăm.
Nhưng Trình Dịch không hề đến đây để dự tiệc.
Anh đến đây để kết hôn.
Hơn nữa, anh ta chính là chú rể.
Trước cửa khách sạn đặt một tấm bảng lớn:
"Hoan nghênh mọi người đến tham dự hôn lễ của chúng tôi! —— Trình Dịch & Ân Vân."
Kiều Lê vừa đọc xong dòng chữ đó, không khí xung quanh lập tức trở nên u ám đến mức khiến người ta lạnh sống lưng.
Quỷ khí trên người Thẩm Thiến như một cơn gió rét quét qua, khiến nhiệt độ xung quanh đột ngột giảm mạnh. Ngoài trời bốn mươi độ oi bức, nhưng đứng cạnh cô lại chẳng khác nào đang ở giữa hầm băng.
Giọng nói của cô vang lên, tràn đầy phẫn nộ:
"Trình Dịch! Anh giỏi lắm! Chúng ta yêu nhau bao lâu như thế, vậy mà xương cốt tôi còn chưa lạnh, anh đã vội kết hôn với kẻ thù giết chết tôi rồi sao?!"
Thẩm Thiến vốn nghĩ rằng Trình Dịch không hề biết chân tướng sự việc, nên chuyện anh ta kết hôn với Ân Vân cũng có thể hiểu được.
Nhưng cô không ngờ, anh ta lại có thể bình thản bước ra khỏi nỗi đau mất người yêu, thậm chí còn nhanh chóng sánh đôi với người khác như vậy.
Vậy rốt cuộc tình cảm giữa hai người trước đây… có ý nghĩa gì không?
Có phải ngay từ đầu, cô chỉ là một kẻ ngốc tin lầm người?
Kỷ Hòa thấy cô tức giận đến mức sát khí dày đặc, bèn nhẹ giọng nhắc nhở: "Bình tĩnh lại. Chúng ta vào trong xem tình hình đã."
Lối vào có nhân viên tiếp đón, chỉ những người có thiệp mời mới được bước vào.
Ba người họ—chính xác hơn là hai người và một ma—đương nhiên không có thiệp mời.
Nhưng Kỷ Hòa lại "điểm danh" bằng gương mặt.
Hai nhân viên đứng ở cửa vừa nhìn thấy cô liền tỏ ra sửng sốt. Một trong số họ còn là fan trung thành của cô, thường xuyên xem livestream trừ tà của cô trên mạng.
Ngay lập tức, người này kích động chào đón:
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!