Mẹ nó, khác hẳn trước kia!
"Đồ phế vật, chuyện lần trước tao vẫn chưa tính sổ với mày!"
"Mày dám vác mặt tới công ty tao à?"
Nhận ra Giang Ninh rồi, mặt mũi Triệu Đại Phát lập tức hung hăng như muốn ăn thịt.
Giang Ninh cười khẩy nói: "Họ Triệu kia, hôm nay tôi không rảnh đôi co với anh, tôi chỉ muốn gặp chị tôi thôi."
"Gặp chị mày?"
"Sao không đi tìm mẹ mày ?? "
Triệu Đại Phát cười ha hả.
"Tao nói cho mày biết, đồ phế vật họ Giang, đây là địa bàn của tập đoàn Thịnh Hồng-sân của ông đây. Xem hôm nay tao xử mày thế nào!"
Lần trước ở nhà Lâm Thanh Trúc, gã hận không lột da róc xương Giang Ninh.
Hiếm lắm mới bắt được cơ hội, tất nhiên gã không bỏ qua.
Giang Ninh mặt tỉnh bơ: "Anh thực sự muốn trả thù tôi à?"
"Đương nhiên!"
"Mày chỉ là thẳng ở rể phế vật, dám làm nhục ông đây lần trước-lần này nếu tao không dạy mày một bài học thì tao không họ Triệu!"
Triệu Đại Phát nở nụ cười độc địa.
Giang Ninh thở dài: "Thực ra tôi chẳng buồn chấp loại ngu như anh, nhưng anh cứ gây sự thì tôi đành chịu thôi!"
"Chút nữa tôi gọi chị tôi xuống-đừng có khóc đấy!"
Nghe vậy, Triệu Đại Phát cười hô hố.
"Thằng ranh đứng ngay cổng công ty bọn tao mà dọa tao?"
"Gọi chị mày á? Sao không gọi cả tổ tiên mày xuống luôn đi?"
Bảo vệ bên cạnh nghe Giang Ninh nói thế cũng chỉ biết câm nín.
Dù sao họ đều biết Triệu Đại Phát là Tổng giám đốc kinh doanh của tập đoàn Thịnh Hồng!
Trong công ty, gần như chẳng ai dám đụng vào hắn!
"Họ Giang kia, hôm nay ông đây xem mày gọi người thế nào!"
"Gọi ngay đi, gọi cái chị chó chết của mày ra đây, để ông coi chị mày là ai? Lại còn làm ở tập đoàn Thịnh Hồng?"
Triệu Đại Phát càng hăng!
Đường đường là tổng giám đốc kinh doanh của Thịnh Hồng, hôm nay hắn quyết ăn tươi nuốt sống thằng ở rể phế vật này.
Chẳng buồn dây dưa với thằng ngáo Triệu Đại Phát, Giang Ninh quả thật rút điện thoại ra, bấm gọi vào số riêng của Nhan Như Ngọc.
"Chị, em tới rồi!"
"Mà công ty chị có thằng ngáo chặn em, không cho vào! Chị xuống một chuyến nhé!"
Đầu dây bên kia, Nhan Như Ngọc nghe xong thì nổi giận đùng đùng, bảo sẽ xuống ngay.
Giang Ninh cúp máy, tươi cười nhìn Triệu Đại Phát trước mặt.
"Đồ đầu trọc, lát nữa đừng khóc nhé!"
Triệu Đại Phát cười lạnh: "Đồ ở rể phế vật như mày mà cũng bày đặt ngầu hả? Lát nữa xem ai khóc!"
Giang Ninh thật sự chẳng thèm đáp.
Cứ ung dung đứng đợi.
Triệu Đại Phát thì hống hách, chửi rủa: "Cái chị chó chết của mày ra chưa?"
"Mau để ông đây xem chị mày ghê gớm cỡ nào!"
Ngay khi lời hắn vừa dứt, từ sảnh bất ngờ có hơn chục vệ sĩ mặc vest lao ra.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!