Gì cơ?
Giới thiệu bạn gái cho mình á?
Lại còn là thư ký xinh đẹp?
Nữ phó tổng xinh như hoa?
'Được chứ!"
Giang Ninh chẳng nghĩ ngợi gì, gật đầu đồng ý liền.
Nhưng vừa quay đầu nghĩ lại, thấy sai sai!
Tôi chẳng phải đã có vợ rồi sao!
Dù là vợ "giả", thì giờ vẫn cứ là vợ!
"Khụ khụ, chị Nhan, cái đó ... hay là chờ thêm một tháng nữa, rồi chị giới thiệu cho em cô thư ký xinh đẹp với cả nữ phó tổng du học về nhé?"
Theo dự tính của Giang Ninh, thêm một tháng nữa là tôi có thể ly hôn với Lâm Thanh Trúc rồi!
Một khi ly hôn, muốn quen ai thì quen, chẳng phải sướng biết bao?
Nhan Như Ngọc nghe xong liền cười: "Không vấn đề. Em trai nói sao thì chị làm vậy, công ty chị thiếu gì gái xinh!"
"He he, thế thì cảm ơn chị Nhan nhiều!"
Hai người trò chuyện khá lâu, Nhan Như Ngọc phải đi vì sắp họp hội đồng quản trị.
Trước khi đi, Nhan Như Ngọc còn đưa cho Giang Ninh một tấm danh thiếp màu vàng kim.
'Đây là địa chỉ nhà chị, kèm số điện thoại riêng. Có chuyện gì cứ gọi cho chị bất cứ lúc nao!'
Giang Ninh mỉm cười gật đầu.
Thế là Nhan Như Ngọc dẫn theo vệ sĩ rời đi.
Nhìn bóng Nhan Như Ngọc khuất dần, khóe môi Giang Ninh cong lên.
"Giang ơi!"
"Giang ơi!"
Vừa lúc chị Nhan đi khỏi, Vương Thắng đã chạy ù tới.
"Sao thế, anh Vương?"
Giang Ninh ngoảnh lại nhìn Vương Thắng đang chạy tới.
"Cậu dạo này ghê gớm phết nhé, đến nhà giàu lắm tiền cũng mò tới đây mua thuốc cơ đấy!" Vương Thắng cười nói.
Giang Ninh nói: "Chị Nhan không phải tới mua thuốc đâu!"
"Ơ? Không mua thuốc thì họ đến chỗ cậu làm gì?"
"Nhận em làm em!" Giang Ninh cười đáp.
"Gì cơ? Nhận cậu làm em á?"
"Ù!"
'Ai thế?"
"Em cũng không rõ, chỉ biết chị ấy mở một công ty, hình như tên là công ty bất động sản Thịnh Hồng gì đó!" Giang Ninh nói.
"Công ty bất động sản Thịnh Hồng?"
Nghe mấy chữ đó, Vương Thắng suýt té ngửa.
"Cậu nói chẳng lẽ là ... tập đoàn Thịnh Hồng, công ty địa ốc lớn nhất Ninh Thành ấy hả?" Mắt Vương Thắng trợn tròn, trông như vừa thấy ma.
"Sao, tập đoàn Thịnh Hồng ghê gớm lắm hả?"
Quả thực Giang Ninh không rành về công ty bất động sản Thịnh Hồng.
"Quá ghê là đằng khác!"
"Đó là một trong mười doanh nghiệp tư nhân hàng đầu Ninh Thành đấy!"
"Nghe nói chủ tịch công ty bất động sản Thịnh Hồng còn là người giàu nhất Ninh Thành nữa cơ!" Vương Thắng nói, mặt mũi đầy kích động.
Vãi!
Chủ tịch?
Nữ đại gia giau nhất?
Nghe Vương Thắng nói vậy, Giang Ninh lập tức mất bình tĩnh!
Hóa ra bà chị mình vừa kết nghĩa hôm nay là một quý cô độc thân hạng kim cương!
"Anh em à, cậu sắp phất to rồi đó!"
"Thấy chưa, một phần tư số nhà ở Ninh Thành là do tập đoàn Thịnh Hồng xây đấy, kể cả tòa cao nhất kia nữa!" Vừa nói, Vương Thắng vừa chỉ về những tòa cao ốc xa xa.
Giang Ninh nhìn về phía xa, thầm nghĩ: Bảo sao Nhan Như Ngọc hào phóng thế, thì ra là đại gia thứ thiệt!
... Hôm sau!
Giang Ninh vẫn bày bán nước bổ khí và nước kiện thể của mình.
Dù có 'chị đại lắm tiền' chống lưng, thì tiền vẫn là của người ta; mình vẫn phải tự thân cố gắng kiếm tiền!
Hôm nay Giang Ninh co y bao che hon 300 phan thuoc nuoc đe kiem them.
Sáng sớm, sau khi bán hơn trăm phần cho bà con lối xóm đã xếp hàng sẵn, anh vẫn còn dư hơn trăm phần nữa.
Nhưng Giang Ninh không vội.
Dạo này anh đã kiếm được khoảng 400-500 nghìn tệ rồi, nên không thiếu tiền.
Đang định ăn chút điểm tâm rồi tiếp tục thong thả bán thuốc nước, bỗng mấy chiếc xe 7 chỗ rầm rộ đỗ ngay trước cửa nhà Giang Ninh.