Không nghi ngờ gì, linh khí đối với Giang Ninh là thứ sống còn.
Ngay cả lúc vừa chữa cho Lệ Lệ cũng phải dùng đến linh lực!
Mà vì ca điều trị đó, chút linh lực còn sót lại trong cơ thể anh đã cạn sạch ... nói thẳng ra, giờ anh chẳng khác gì người thường.
Ngoại trừ công pháp luyện thể Bách Mạch Luyện Thể Quyết mà anh đang tu luyện.
Nghĩ đến đây, Giang Ninh thấy đau đầu thật sự!
Xem ra, trước khi tìm lại được linh khí, mình đúng là chưa thể cắt đứt hẳn với Lâm Thanh Trúc.
Không thì, không có linh khí là toi đời thật.
Xem xét tình hình trước mắt, Giang Ninh thấy mình vẫn nên nhẫn nhịn Lâm Thanh Trúc đôi chút.
Ừ, tạm thế đã!
Luyện dược, ngủ.
Đợi đến ngày mai lại tiếp tục bán thuốc - đó là cuộc sống hiện tại của Giang Ninh.
Từ khi nước kiện thể và nước bổ khí của Giang Ninh nổi như cồn, cả khu phố đều biết tên anh!
Không chỉ vậy, cả ở Tây Thành, Đông Thành, rất nhiều người nghe tin cũng đổ về chỗ Giang Ninh mua thuốc.
Mỗi ngày anh chỉ luyện chế 200 phần thôi!
Vừa sáng ra đã có người xếp hàng mua hết sạch.
Rồi hôm sau lại bán tiếp!
Chỉ vài ngày ngắn ngủi, Giang Ninh lại kiếm được một khoản không hề nhỏ.
Hôm ấy, bán hết thuốc từ tinh mơ, Giang Ninh ung dung ghé quán mì của Vương Thắng ăn sáng.
"Em Giang à, lại bán hết thuốc rồi hả? Mau ngồi đi!"
Trương Tú Cầm thấy Giang Ninh liền niềm nở mời.
Giờ thái độ của Trương Tú Cầm với Giang Ninh đã quay ngoắt 180 độ.
Nghe Vương Thắng nói, họ còn đang tính sinh thêm đứa thứ ba nữa cơ.
"Chị dâu, cho em một bát mì bò, cho nhiều thịt bò nhé."
"Được liền!"
Chẳng mấy chốc, một bát mì bò thơm phức được bưng lên.
Ăn xong, Giang Ninh ngồi tán gẫu với Vương Thắng.
"Giang, y quán nhỏ của cậu giờ hot quá trời, dạo này kiếm kha khá chứ?"
Giang Ninh cười hề hề: "Cũng tạm!"
"Sau này tính làm gì?"
Vương Thắng hỏi như một ông anh trong nhà.
Sau này ư?
Giang Ninh chưa từng nghĩ tới chuyện đó.
Dù gì thì anh mới vừa xuyên không tới Trái Đất.
Về tương lai của mình, thật ra anh cũng mù mờ.
Thực ra, anh muốn quay về đại lục Thiên Long ... trở lại thế giới trước kia.
Nhưng vấn đề là muốn về được thì phải hấp thu linh khí ... nâng cao tu vi của bản thân.
Linh khí trên Trái Đất này loãng đến mức đáng thương, biết làm sao đây?
"Thôi cứ đi từng bước đã."
Giang Ninh nghĩ ngợi rồi nói.
"Thực ra, cậu không cần lo đâu. Anh biết cậu ở rể nhà họ Lâm cũng tủi lắm, nhưng giờ y quán nhỏ của cậu đang ăn nên làm ra, hoàn toàn không cần dựa vào nhà họ Lâm nữa."
Vương Thắng còn tưởng anh lo lắng vì chuyện làm rể ở nhà họ Lâm.
Giang Ninh chỉ cười nhạt: "Anh Vương lo xa rồi. Dù sao tháng sau tôi sẽ đoạn tuyệt với cái nhà họ Lâm ấy."
"Đoạn tuyệt quan hệ?"
"Giang, chẳng lẽ cậu định ly hôn với cô Lâm à?" Vương Thắng ngạc nhiên.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!