Vừa ra tới cửa, một bóng hình tuyệt sắc đập vào mắt hai người!
Lâm Thanh Trúc!
Dưới ánh trăng, Lâm Thanh Trúc đẹp đến nghẹt thở.
Chỉ có điều gương mặt lạnh lùng trông thật đáng sợ !!
"Wow, người phụ nữ đẹp quá!"
Thấy Lâm Thanh Trúc, Lệ Lệ không khỏi đầy ngưỡng mộ.
"Anh ơi, anh lại có bệnh nhân nữa rồi!"
Lệ Lệ tưởng Lâm Thanh Trúc đến khám, quay đầu nói với Giang Ninh vừa bước ra.
Giang Ninh ngẩng lên đã thấy Lâm Thanh Trúc, bèn đứng sững, nghẹn lời.
"Ơ? Cô ... cô đến đây làm gì?"
Ánh mắt Lâm Thanh Trúc lạnh tanh, lườm Giang Ninh một cái rồi liếc qua Lệ
Lệ.
"Xin lỗi, tôi làm phiền hai người rồi, tôi đi trước!"
Nói xong, cô quay lưng bỏ đi!
"Khoan đã!"
Giang Ninh biết chắc Lâm Thanh Trúc đang hiểu lầm mình, vội gọi với theo!
Lệ Lệ là người tinh ý, thấy tình hình bèn lắng lặng chuồn mất.
Dưới ánh trăng, giờ chỉ còn lại Giang Ninh và Lâm Thanh Trúc.
Nhìn người "vợ" đẹp đến nghẹt thở trước mặt, trong lòng Giang Ninh thật ra rất nặng nề.
Đẹp thế này, tiếc thay lại là vợ giả!
"Ờ thì ... vợ ... "
"Im đi! Đừng gọi tôi là vợ!"
Lâm Thanh Trúc bất ngờ quát lên!
Đây là lần đầu tiên Giang Ninh thấy cô nổi nóng.
"Giang Ninh, tôi thật không ngờ anh lại là người như thế!"
"Sao anh có thể như vậy? Tùy tiện làm chuyện đó với phụ nữ ... "
"Anh không thấy ghê à?"
"Cho dù anh không ngại, ít ra cũng phải nghĩ đến danh dự của tôi! Dù chúng ta kết hôn giả thì anh cũng phải giữ chút mặt mũi chứ?"
Vì quá tức giận, toàn thân Lâm Thanh Trúc khẽ run.
Xong rồi!
Cô ấy đã hoàn toàn hiểu lầm chuyện giữa mình với Lệ Lệ.
"Lâm Thanh Trúc, cô hiểu lầm tôi rồi!" Giang Ninh ngẩng đầu nói.
Lâm Thanh Trúc giận đến bật cười:
"Tôi hiểu lầm?"
"Tôi tận mắt, tận tai nghe thấy, anh còn dám nói là tôi hiểu lầm sao ?? "
Giang Ninh khẽ cười, lắc đầu, không giải thích thêm.
Bởi anh hiểu rõ, lúc này nói gì cũng vô ích.
Với một người phụ nữ đang nổi nóng, giải thích chỉ càng như biện bạch thôi!
Lẽ đó, anh thừa biết.
"Thôi, anh muốn thế nào thì thế!"
"Hôm nay tôi đến chỉ để nói với anh: từ nay, đừng bén mảng tới nhà tôi nữa!"
"Hợp đồng kết hôn của chúng ta còn đúng một tháng; đến hạn là ly hôn ngay!"
"Từ đó về sau, ai đi đường nấy, chẳng ai nợ ai!"
Lâm Thanh Trúc lạnh lùng ném lại mấy câu, quay người bỏ đi, tránh anh như tránh dịch!
Nhìn Lâm Thanh Trúc cứ thế rời đi, Giang Ninh đứng ngan ra tại chỗ!
"Cô này ... Mẹ nó, còn chưa kịp rút thêm chút linh lực mà !! "
"Vậy mà đi luôn?"
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!