"Vù ... "
Dưới sức ep từ nguồn nang lượng cuồn cuộn của Thiên Linh Đế, thân Tháp Thiên Ma bắt đầu rung lắc dữ dội.
"Vút! Vút! Vút!"
Từng luồng hắc quang không ngừng phóng ra từ bên trong tháp, cuối cùng ngưng tụ lại thành ảo ảnh của một cậu bé.
Đây chính là bản thể ý chí của Tiểu Tháp!
Cơ thể cậu bé trong suốt, tựa như một hình chiếu hư ảo của đất trời. Nó mặc trường bào màu đen, buộc một bím tóc nhỏ, khuôn mặt non nớt tái nhợt. Lúc này, nó đang trôi nổi giữa không trung, giống như bị một bàn tay vô hình tóm chặt lấy, hoàn toàn không thể động đậy!
"Haha! Đi chết đi ... "
Tiếng cười của Thiên Linh Đế càng thêm điên cuồng. Hần lẩm nhẩm một loại thuật pháp đáng sợ nào đó, từng luồng phù văn đen kịt liên tục tuôn ra từ miệng, bay về phía Tiểu Tháp. Chúng từ từ dung nhập vào thân thể hư ảo của Tiểu Tháp, bám chặt như giòi trong xương, từng chút một cắn nuốt ý chí bản nguyên ...
"U' ... '
Tiểu Tháp nhằm nghiền hai mắt, đôi chân nhỏ bé không ngừng giãy giụa. Nó như bị ai đó bóp nghẹt cổ, sắc mặt tím tái vì đau đớn, miệng phát ra những tiếng nức nở đầy thống khổ!
Thân hình nhỏ bé ấy đang trở nên mờ ảo với tốc độ có thể nhìn thấy bằng mắt thường!
Đây chính là dấu hiệu cho thấy khí linh sắp chết, là cảnh tượng trước khi chúng tan biến vào đất trời ...
"Không ... "
Đôi mắt Lâm Phong đỏ ngầu, tóc tai dựng đứng. Anh như một con mãnh thú thời hồng hoang, liều mạng điên cuồng tấn công đám cường giả đang cản đường!
Hồi ức năm xưa, từng nụ cười tiếng nói của Tiểu Tháp liên tục trùng kích thần kinh, khiến anh không sao bình tĩnh nổi!
Đó là Tiểu Tháp!
Là người bạn chiến đấu duy nhất anh công nhận kể từ khi xuống núi đến nay. Anh không dám tưởng tượng, nếu ý chí của Tiểu Tháp bị xóa sổ, mọi chuyện sẽ ra sao?
Nỗi đau ấy chẳng khác nào ngàn vạn thanh đao lưỡi kiếm cùng lúc cắm phập vào tim
anh!
"Xem ra ngươi thực sự rất quan tâm đến khí linh này. Ngươi càng quan tâm, chúng ta càng phải tiêu diệt nó!"
"Khặc khặc ... Nhìn dáng vẻ đau đớn của ngươi, trong lòng ta lại thấy khoan khoái lạ thường, sướng chết đi được! Ngươi kiêu ngạo lắm cơ mà? Chẳng phải nhục thân của ngươi vô song, ngông cuồng vô hạn sao?"
"Một kẻ tu đạo lại nảy sinh tình cảm với một món công cụ, đúng là nực cười!"
Vô số cường giả Thần tộc liên tục cười gần. Trong lúc cản bước Lâm Phong đang điên loạn, cơ thể bọn chúng cũng hứng chịu không ít đòn đánh nặng nề, nhưng chẳng ai bận tâm, thậm chí còn tỏ ra vô cùng phấn khích!
Bởi vì bọn chúng cảm nhận được cảm xúc của Lâm Phong đang sụp đổ, nhịp thở cũng trở nên rối loạn! Con người sống nhờ một hơi thở! Nếu hơi thở trong lòng Lâm Phong đã loạn, anh cách cái chết cũng chẳng còn xa nữa!
"Lâm ... Lâm Phong, đừng ... đừng lo cho ta!"
Tiểu Tháp đột nhiên lên tiếng. Nó mở mắt, ánh nhìn yếu ớt hướng về phía Lâm Phong, miệng thốt ra những âm thanh mơ hồ.
"Tiểu Tháp!"
Khuôn mặt tuấn tú của Lâm Phong đã bị nhuộm đỏ bởi máu tươi. Giọng anh khàn đặc, chất chứa nỗi đau khổ tột cùng.
"Ta ... ta chỉ là một khí linh thôi, tồn tại hay biến mất cũng chẳng có gì khác biệt ... Khụ khụ ... "
"Lâm ... Lâm Phong, anh là người duy nhất vượt qua bài kiểm tra của chủ nhân. Ta ... ta tin anh có thể hóa giải nguy cơ lần này ... "
Giọng nói của Tiểu Tháp ngày càng thoi thóp. Về sau, nó đã không thể thốt nên lời. Cuối cùng, nó đưa mắt nhìn Lâm Phong thật sâu, dường như muốn khắc ghi hình bóng anh vào tận đáy lòng, rồi từ từ nhằm mắt lại.
"Tiểu Tháp, không ... "
Lâm Phong liều mạng tấn công, nhích lên từng chút một!
"Rào rào rào~"
Lượng lớn máu tươi phun trào giữa bầu trời. Anh hóa thành một huyết nhân, cố gắng xông lên chém giết Thiên Linh Đế để cứu Tiểu Tháp!
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!