Cùng lúc đó, ngay chính giữa Vong Linh Chi Trạch, bên trong biển sấm chớp mênh mông, Lâm Phong với toàn thân cháy đen đang nhằm nghiền hai mắt, ngồi xếp bằng tĩnh tọa. Hàng tỉ tia sét sắc lẹm xuyên thấu qua cơ thể anh, đan xen cùng những đường kinh mạch đang tỏa ra ánh sáng vàng kim rực rỡ. Nguồn năng lượng mang tính hủy diệt đã làm tan chảy toàn bộ da thịt, bốc hơi cạn kiệt những giọt máu tươi cuối cùng.
Lâm Phong lúc này trông chẳng khác nào một người đã chết.
Anh không còn cảm giác đau đớn, hoàn toàn bất động, không hề có chút phản ứng nào!
Giới hạn chịu đựng của cơ thể anh đã đạt đến đỉnh điểm. Vô Thương Chi Đạo dẫu có nghịch thiên đến đâu cũng không có nghĩa là anh sẽ bất tử. Một khi tốc độ tự chữa lành chậm hơn sức tàn phá kinh hoàng của thiên kiếp, trật tự bên trong cơ thể Lâm Phong sẽ dần dần sụp đổ. Thể xác nứt toác, nhưng lại chầng thể rỉ ra thêm giọt máu nào, cảnh tượng vô cùng tàn khốc và thê lương!
Lâm Phong khó nhọc hé mở mí mắt. Nét mặt anh nhợt nhạt yếu ớt, đôi mt vô hồn trống rỗng.
Anh lờ mo cảm nhan được thiên kiep sap kết thuc, nhưng bản thân thực sự không thể trụ nổi nữa rồi.
Gân cốt, huyết mạch, đạo cung, đan điền, thức hải, thậm chí cả thần hồn đều đã vắt kiệt đến giới hạn cuối cùng, chực chờ tan vỡ ... Đây chính là điềm báo rõ ràng nhất của việc thân tử đạo tiêu.
Cơ thể anh hiện tại không còn sót lại chút sinh khí nào, hệt như một khối than củi đang cháy leo lét những đốm lửa tàn nham nhở. Cảnh tượng thật sự quá đỗi thê thảm và khốc liêt.
Nếu những người thân thiết nhất với Lâm Phong như Nhị sư tỷ, Trần Y Nặc, Tiểu Luyến Luyến hay Lâm Vân Dao nhìn thấy cảnh này, chắc chắn họ sẽ đau đớn đến đứt ruột đứt gan! Một người đàn ông vốn dĩ luôn thần vũ oai phong là vậy, giờ phút này lại thê thảm đến mức đã bước một chân qua cửa tử.
"Lần này, thực sự phải chết sao!"
Dù trong lòng có muôn vàn phẫn uất không cam lòng, Lâm Phong cũng đành bất lực. Nhân định thắng thiên vốn dĩ chỉ là một loại ý chí cường liệt, khó lòng đè bẹp được thực tại quá mức tàn khốc.
Anh đưa mắt nhìn Băng Tuyết Chi Tâm trong tay, ngay cả thánh vật vô giá của Băng Tuyết nhất tộc giờ đây cũng đã nát vụn, hóa thành một vũng bột phấn trắng muốt!
Lâm Phong hoàn toàn nguội lạnh cõi lòng. Anh biết đại hạn của mình đã đến, không còn hy vọng lật ngược thế cờ. Ngay cả Niết Bàn pháp cũng mất đi tác dụng, mọi phương pháp cứu vãn đều đã cạn kiệt!
Ai ngờ đúng lúc tuyệt vọng nhất.
"Âm ầm ầm!"
Lâm Phong bỗng kinh ngạc nhận ra uy lực của thiên kiếp lại đột ngột suy yếu đi quá nửa. Sấm sét rợp trời như mưa tuôn trút xuống cũng bỗng chốc tan biến ...
"Chuyện gì thế này?"
Lâm Phong có chút ngơ ngác không hiểu chuyện gì đang xảy ra.
Anh vẫn cảm nhận rõ ràng bản thân đang bị thiên cơ khóa chặt, chứng tỏ thiên kiếp chưa hề kết thúc. Nhưng tại sao sấm sét lại ngừng rơi?
Lẽ nào có ai đó đang âm thầm ra tay giúp đỡ, thay anh gánh vác sức mạnh kinh hoàng của thiên kiếp?
Không thể nào! Chắc chẵn không có khả năng đó! Thiên kiếp mà anh đang độ hiện tại, e là cỡ nhân vật như Trần Bắc Huyền cũng chẳng dám tùy tiện nhúng tay vào cơ mà?
'
Thế nhưng, Lâm Phong có vắt nát óc cũng không tìm ra được lý do nào khác hợp lý hơn ...
Chẳng lẽ trên đời thực sự có người tốt bụng đến mức liều mạng giúp đỡ anh sao?
Nghĩ đến đây, khóe mắt Lâm Phong bỗng rưng rưng xúc động!
Trên đời quả nhiên vẫn còn rất nhiều người tốt ...
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!