Tĩnh mịch.
Sự yên tĩnh đến cùng cực.
Không ai ngu ngốc đến mức đi nghi ngờ tính chân thực trong lời nói của Minh Nguyệt Kiếm Thần.
Nói cách khác, Huyết Vụ Vương Lâm Phong một khi đến nơi, tuyệt đối có thể càn quét hết tất cả, có lẽ ngay cả Minh Nguyệt Kiếm Thần cũng không có sức chống cự, nếu không hắn đã không nói như vậy.
Trong sân có người đưa mắt nhìn về phía Vân Liệt cách đó không xa, lại liên tưởng tới hành động vừa nãy của gã, trong lòng càng thêm dậy sóng.
Lý Đạt Xảo nhíu chặt mày, cũng đa ý thức được mức độ nghiêm trọng của sự việc.
Nhưng dù sao hắn cũng là yêu nghiệt xep hạng hai trên bảng xếp hạng Thiên Tài, sẽ không tỏ ra quá mức hoảng sợ, mà bắt đầu suy tính phương pháp ứng phó tiếp theo.
Lẽ nào thật sự phải gọi sư tôn tới sao?
Tuyệt đối không được.
Nếu để sư tôn biết hắn sợ những kẻ cùng thế hệ dù chưa từng giao đấu, thì chắc chắn người sẽ lôi hắn ra trừng trị một trận nhừ tử.
'Tuy Minh Nguyệt tiền bối nói có phần giật gân, nhưng Lâm Phong xét cho cùng cũng là người thuộc thế hệ thanh niên. Ta chưa chắc đã yếu hơn hắn, dù không đánh lại hắn, ta cũng tự tin có thể rời đi." Lý Đạt Xảo nói.
"Đúng vậy. Minh Nguyệt sư thúc, người tốt xấu gì cũng là chí cường giả đương thế, sao có thể kiêng dè một tên tiểu bối như vậy. Nếu Lâm Phong đó dám tới, ta nhất định phải chém chết hắn, chứng minh bản thân."
Kiếm Phi cũng đỏ mắt lớn tiếng quát.
Hắn vẫn chưa thua, thậm chí còn chưa từng gặp mặt Lâm Phong, đã bị sư thúc đánh đập một trận khó hiểu, sao hắn có thể tâm phục khẩu phục?
"Cùng lắm thì mấy người chúng ta cùng nhau liên thủ. Một mình hắn có thể nghịch thiên sao?"
Thiên Diễn Thánh Nữ cũng lên tiếng, gương mặt kiều diễm hiện rõ vẻ oán hận và không cam lòng.
Nghe ba người nói vậy, Minh Nguyệt Kiếm Thần đột nhiên rất muốn bật cười.
Thiên kiêu thế hệ này, đều là một lũ óc heo sao?
Mấy trận chiến cách đây không lâu, Lâm Phong đơn thương độc mã đối chiến với mấy đại cường giả Độ Kiếp đỉnh phong, những người này chắc chắn đã nghe danh, tại sao lại không muốn tin?
"Kiếm Phi, đi theo ta. Rời khỏi đây trước rồi tính ... "
Dù sao cũng là sư điệt của mình, Minh Nguyệt Kiếm Thần vẫn muốn cứu vãn một phen. Hắn định nhân lúc Lâm Phong chưa trở lại, dẫn Kiếm Phi rời khỏi đây trước, còn chuyện sau này ra sao thì để sau này tính tiếp.
'Ta sẽ không đi đâu hết. Cùng ở thời kỳ thanh niên, ta không yếu hơn bất cứ kẻ nào." Thần sắc Kiếm Phi kiên định.
"Hừ. Chuyện này không do ngươi quyết định."
Minh Nguyệt Kiếm Thần hừ lạnh một tiếng, vươn bàn tay lớn ra định cưỡng chế dẫn Kiếm Phi đi.
Nhưng đúng lúc này, cơ thể hắn bỗng nhiên chấn động, bàn tay khổng lồ vừa vươn ra cũng cứng đờ giữa không trung.
"Lạch cạch lạch cạch!"
Một tràn tiếng bước chân nhưng trầm đục vang lên bên tai mọi người.
Âm thanh từ xa vọng lại, từng bước từng bước tiến đến.
Mỗi một bước đi, nhiệt độ trong sân dường như lại giảm xuống một độ. Tới khúc cuối, hoa cỏ cây cối cho đến gạch đá ở hiện trường lại kết thành một lớp băng tuyết dày đặc ..
Đây là do sát khí ngút trời tạo thành.
Đám đông vô cùng kinh hãi, lập tức dời mắt nhìn về hướng phát ra âm thanh, liền thấy một người đàn ông tóc đen dáng người thon dài, mặc áo trắng đang bước tới với gương mặt không cảm xúc.
Tốc độ tưởng chừng chậm rãi, nhưng thực chất mỗi bước dài ngàn mét, chớp mắt đã đến trước mặt mọi người.
"Huyết ... Huyết Vụ Vương."
"Hắn ... hắn trở về rồi."
Giọng nói của mọi người run rẩy, sởn gai ốc.
"Tiểu sư đệ."
Nhị su tỷ được bao bọc trong lớp hộ kiếm khí kích động hét lên.
"Anh Lâm."
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!