Lâm Phong quay sang nhìn Tạ Khôn, gương mặt lạnh tanh không chút cảm xúc.
Tạ Khôn nghe xong mà lông tóc toàn thân dựng đứng cả lên.
Lúc này, hắn gần như có thể khẳng định thanh niên áo trắng trước mặt chính là Huyết Vụ Vương Lâm Phong!
Đây là một yêu nghiệt mà ngay cả chị gái hắn cũng phải kiêng dè muôn phần, thậm chí còn liên tục khen ngợi là "vô địch thiên hạ"!
"Anh Lâm, chỉ là mấy tên rác rưởi thôi mà, chết thì cũng chết rồi! Không cần thiết phải căng thẳng thế đâu ... Em là người của Thánh Địa Thiên Diễn, chị gái em là Thiên Diễn Thánh Nữ."
Trên mặt Tạ Khôn nặn ra một nụ cười nịnh nọt đầy gượng gạo.
Anh Lâm?
Trái tim đám đông vây xem giật thót một cái.
Liên tưởng đến màn sương máu vừa rồi, thân phận của người đàn ông trước mắt này đã quá rõ ràng!
Huyết Vụ Vương, Lâm Phong!
"Hít ... "
Cả đám đông đồng loạt hít vào một ngụm khí lạnh.
Những kẻ cẩn thận hơn thì lập tức len lén rời đi thật nhanh, không dám nán lại thêm giay phut nao nữa, chỉ sợ bị va lây ...
Với tính cách hung tàn trong lời đồn của Lâm Phong, một khi anh nổi giận, đám người vây xem rất có thể sẽ chết quá nửa!
Đây là một kẻ tàn khốc lạnh lùng, sát phạt vô tình, đến cả những đại thế lực siêu cấp cũng phải cúi đầu xin lỗi, hiện tại cả cái Linh Giới này chẳng có mấy ai dám trêu chọc vào Huyết Vụ Vương!
"Tên khốn, ngươi mới là rác rưởi! Trả mạng đệ đệ muội muội lại cho ta! Bọn ta đã gắn bó cả vạn năm rồi, ngươi chết đi cho ta!"
Cửu U đang khóc lóc thảm thiết, nghe thấy lời của Tạ Khôn liền bùng nổ cơn thịnh nộ. Gần như chỉ trong nháy mắt, ông ta đã lao đến trước mặt Tạ Khôn, tung một quyền sấm sét nện thẳng vào mặt hắn!
Tạ Khôn không dám đánh trả, chỉ biết bị động phòng thủ.
Kết quả là hắn bị một quyền đấm bay xa cả ngàn mét, cuối cùng đập mạnh vào một ngọn núi xanh gần đó, lún sâu vào trong vách núi.
"Đại nhân!"
Đám tùy tùng của Tạ Khôn thấy cảnh này thì kinh hồn bạt vía, theo bản năng lao lên định xem tình hình chủ nhan thế nào.
Nhưng bọn chúng vừa mới nhúc nhích, liền giống hệt như hai kẻ trước đó, lặng lẽ nổ tung thành từng đám sương máu, chết không còn một mống!
"Khụ ... khụ khụ khụ!"
Tạ Khôn khó khăn bò ra từ trong lòng núi, khóe miệng đã rỉ máu. Hắn vừa định mở miệng nói gì đó thì Cửu U đã lao tới như một quả đạn pháo!
"Chết đi! Ngươi chết đi cho ta ... Trả mạng đệ đệ muội muội lại cho ta!"
Cửu U tóc tai rũ rượi, gương mặt dữ tợn, liều mạng dùng hết sức lực tấn công Tạ Khôn.
Tạ Khôn bị đánh cho lên bờ xuống ruộng, chẳng mấy chốc mặt mũi đã sưng vù, toàn thân đầy thương tích!
Nhưng không có vết thương nào chí mạng!
Mạnh như Cửu U cũng không thể giết chết được hắn!
Trong mắt Lâm Phong lóe lên ánh tím nhàn nhạt, nhìn thấu hư vọng, thấy rõ bản chất. Anh phát hiện trên người Tạ Khôn có một món Linh Bảo hộ thân, đó là một chiếc pháp bào được hắn mặc sát bên trong.
"Đánh đi, đánh nữa đi! Với trình độ của ngươi, vĩnh viễn không bao giờ giết được ta đâu!"
Tạ Khôn nhổ toẹt một ngụm máu, phẫn nộ gào lên.
Hắn lúc này cũng đã bắt đầu nóng máu, chuẩn bị phản công, muốn chém chết Cửu U!
"Aaaa !!! "
Cửu U gầm lên, trong lòng uất ức vô cùng.
Kẻ thù ngay trước mắt mà mình lại không thể chém giết để báo thù, dù đòn tấn công có mạnh đến đâu, đánh lên người hắn cũng không gây ra sát thương thực sự!
Thực lực Tạ Khon ro rang yếu hon Cuu U, nhưng Cửu U lại bất lực không giết nổi, chuyện này quá mức ức chế!
Ngay lúc đó.
"Phá!"
Lâm Phong nhẹ nhàng điểm một ngón tay, một luồng kiếm khí sắc bén phun trào, bắn thẳng vào người Tạ Khôn.
"Răng rắc!"
Chiếc phap bao trên người Tạ Khon lập tức nổ tung, phu van in trên đó tan biến, hóa thành vô số điểm sáng tiêu tan vào hư không ...
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!