Lúc này, bầu không khí tĩnh lặng bao trùm tất cả.
Đám đông vây xem nín thở, ánh mắt dán chặt vào Lâm Phong, trái tim đập thình thịch liên hồi. Ai nấy đều hiểu rõ, kể từ giây phút này, một vị "Cường Giả Vô Địch” chân chính đã xuất thế. Một mình anh chiến đấu với sáu đại cao thủ Độ Kiếp đỉnh phong, chém chết bốn người, đánh cho hai kẻ còn lại phải bỏ chạy thục mạng. Đây là uy thế kinh khủng đến nhường nào? Là chiến tích khủng bố ra sao?
Có thể đoan trước, một khi tin tức về trận chiến này lan truyền ra ngoài, cả Linh Giới sẽ chấn động dữ dội. Những thế lực từng đối đầu với Lâm Phong e là sẽ ăn ngủ không yên ...
"Tiểu sư đệ!"
Đúng lúc này, Nhị sư tỷ thấy trận chiến đã kết thúc liền xúc động lao nhanh
tới.
Nước mắt lưng tròng, không giấu nổi niềm vui sướng vỡ òa, thân hình mềm mại tỏa hương thơm trinh nữ nhào thẳng vào lòng Lâm Phong, ôm chặt lấy anh.
“Hu hu ... Chị cứ tưởng ... "
"Hu hu ... Vừa rồi cậu thực sự ngầu lắm luôn á ... "
Cô ta nức nở nói những lời không ro rang, cơ thể mềm mại không xương dán chặt vào người anh, dường như sợ rằng người đàn ông trước mặt sẽ lại tan biến, rời xa cô ta một lần nữa ...
“Nhị sư tỷ ... "
Lâm Phong nhẹ nhàng vỗ về tấm lưng ngọc ngà của sư tỷ, khóe mắt cũng đỏ hoe.
Tuy vừa rồi anh đang trong quá trình lột xác, nhưng thực chất mọi việc diễn ra bên ngoài anh đều nắm rõ như lòng bàn tay.
Làm sao có thể quên được sự tuyệt vọng bi thương của Nhị sư tỷ?
Làm sao có thể nguôi ngoai trước hành động trượng nghĩa của Đại sư huynh, người không tiếc thieu đot Phu The đe gianh giat cho anh một tia sự sống?
Còn cả sự hy sinh, tự hiến tế của Tiểu Tháp ...
Cả bốn vị Chí Tôn của Trận Tông và Thiên Môn đã liều mạng che chở ...
Tất cả những ân tình đó, anh đều thu hết vào trong mắt. Lâm Phong tuyệt đối không phải kẻ vong ơn bội nghĩa, ai tốt với mình, anh đều khắc cốt ghi tâm, cả đời không quên!
"Tiểu sư đệ, Đại sư huynh thực sự rất khâm phục đệ ... "
Lý Trường Dạ cũng bước tới, gương mặt tràn đầy vẻ tự hào. Đây là sư đệ của anh ta! Là niềm kiêu hãnh của Thanh Vân nhất mạch bọn họ ...
"Chúc mừng Lâm tiểu hữu đắc đạo!"
"Từ nay biển rộng mặc cá lội, trời cao mặc chim bay, thỏa sức vẫy vùng ... "
Kim Vô Danh, lão gia áo xám của Trận Tông và hai vị Chí Tôn khác cũng tiến lại gần chúc tụng.
Lâm Phong hít sâu một hơi, nhẹ nhàng đẩy Nhị sư tỷ ra, bước tới ôm chầm lấy Đại sư huynh một cái thật chặt.
Sau đó, anh quay sang cảm tạ từng vị tiền bối:
“Sự giúp đỡ của các vị, Lâm Phong tôi xin ghi lòng tạc dạ! Sau này nếu có việc gì cần giúp đỡ, cứ lên tiếng, tôi nhất định sẽ dốc sức ... "
"Được, được!"
Kim Vô Danh và lão giả áo xám cười không khép được miệng.
Hai vị Chí Tôn còn lại cũng tươi cười rạng rỡ, liên tục khen ngợi Lâm Phong tuổi trẻ tài cao, có tư chất thành Tiên ...
Thực ra hai người họ chẳng có giao tình sâu đậm gì với anh, lúc nãy lao vào liều mạng cũng có chút oán thán, cảm thấy mình như kẻ ngốc tự nhiên đi gây thù chuốc oán với sáu đại Chí Tôn vì một tên hậu bối ...
Nhưng giờ nhìn lại, tất cả đều xứng đáng!
Có được tình bạn của một cường giả trẻ tuổi như thế này là cực kỳ hiếm có, sau này biết đâu sẽ mang lại tác dụng to lớn!
Sau khi trò chuyện với mọi người một lát, Lâm Phong chuyển ánh mắt về phía Tiểu Tháp cách đó không xa.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!