Buổi đấu giá nhanh chóng được khai màn!
Đạo Đồng đích thân đứng ra chủ trì, kiểm soát toàn bộ cục diện.
Từng món trân phẩm quý giá lần lượt được trình làng. Có món được bao phủ bởi linh vận huyền bí, có món lại tỏa ra ánh hào quang bảy màu rực rỡ, thậm chí còn xuất hiện cả vài cây dược liệu hiếm có khó tìm trong nhân gian ...
Nhiều bảo vật như vậy, nếu là trước đây, chắc chắn sẽ khiến cả hội trường nổ tung vì phấn khích. Nhưng hiện tại, không khí lại trầm lắng đến lạ thường. Ai nấy đều im thin thít, cố gắng kìm nén cảm xúc, ngay cả khi báo giá cũng rụt rè, thận trọng từng chút một.
Nguyên nhân chủ yếu là do vụ việc vừa xảy ra ban nãy quá mức tàn khốc. Một thiên tài vạn cổ hiếm gặp đã bỏ mạng, Thượng Cổ Chí Tôn cũng phải đổ máu Lâm Phong một mình trấn áp quần hùng, khí thế tựa như một vị Đế Hoàng giáng lâm, muốn quét sạch mọi chướng ngại!
Trong hoàn cảnh đó, thử hỏi còn mấy ai có thể tĩnh tâm mà tham gia đấu giá?
"Đại nhân! Cứ đà này thì phiên đấu giá của chúng ta lỗ to mất! Chẳng ai dám dốc toàn lực ra đấu giá cả, họ sợ phô trương quá sẽ bị chú ý, rước họa vào thân!"
Một tùy tùng của Thương Hội Linh Vân lén đến bên cạnh Đạo Đồng, thì thầm báo cáo.
"Hầy!"
Đạo Đồng khẽ thở dài.
Mọi người ơi, có ai hiểu cho nỗi khổ này không!
Thương Hội Linh Vân bọn họ chỉ đơn giản là muốn tổ chức một buổi đấu giá kiếm cơm thôi mà, có trêu ai chọc ai đâu? Tình cảnh này thật sự là làm người ta tụt hết cả hứng!
Đạo Dồng suy tính một lat, rồi trước mặt bao người, han đích than đi đen chỗ Lâm Phong.
"Vù ... "
Hành động này ngay lập tức thu hút sự chú ý của tất cả mọi người tại hiện trường. Vô số ánh mắt đổ dồn về phía đó!
Thương Hội Linh Vân định làm cái gì đây?
"Lâm đạo hữu, phiền cậu nói vài câu giải thích giúp, nếu không buổi đấu giá này của ta e là không tiếp tục nổi nữa."
Đạo Đồng cười khổ, mở lời nhờ cậy.
Lâm Phong đương nhiên hiểu ý của Đạo Đồng. Anh vứt vỏ hạt dưa đang cầm trong tay đi, đứng dậy quét mắt nhìn quanh bốn phía, rồi chậm rãi nói:
"Ân oán giữa tôi và các thế lực lớn không liên quan gì đến buổi đấu giá này. Các người muốn gì thì cứ việc cạnh tranh sòng phẳng, không cần phải sợ hãi điều gì cả ... Đã gọi là đấu giá thì phải so kè về tài lực! Kẻ nào dám cậy thế hiếp người, chính là đối đầu với Lâm Phong tôi!"
Lời này vừa thốt ra, bầu không khí trong hội trường lập tức dịu đi không ít.
"Đa tạ!"
Đạo Đồng ném cho Lâm Phong một ánh nhìn đầy cảm kích, sau đó quay trở lại bục đấu giá, tiếp tục công việc của mình.
"Vật phẩm tiếp theo được đấu giá là một lọ đan dược có tên 'Thô Đại Hoàn' ... Loại đan dược này tuy cấp bậc không cao, nhưng hiệu quả dược lực lại cực kỳ tốt, thương hội chúng ta đã kiểm nghiệm thực tế nhiều lần ... "
Lần này, số người tham gia báo giá rõ ràng đã tăng lên đáng kể. Thương Hội Linh Vân cũng nhờ đó mà kiếm được một khoản kha khá ...
Đối với những thứ này, Lâm Phong chỉ khẽ nhắm mắt dưỡng thần. Anh chỉ quan tâm đến Tinh Vẫn Thạch sẽ xuất hiện ở phần sau, còn mấy cái gọi là chí bảo khác, anh chẳng buồn để mắt tới.
Ngược lại, Cẩu Thặng ngồi bên cạnh thì lại có vẻ hưng phấn ra mặt, lén lút xoa tay xoa chân ...
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyenazz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!