Kết cục cuối cùng!
"Âm!"
Pháp khí của Man Vương vỡ vụn, nổ tung ngay trên không trung. Mọi sự kháng cự đều trở nên vô nghĩa, tựa như hoa trong gương, trăng dưới nước, phút chốc tan thành mây khói.
Lâm Phong lại một lần nữa vươn tay ra. Hàng vạn luồng kiếm khí sắc bén vây quanh cánh tay anh, rít lên từng hồi xé gió, mang theo uy thế kinh người vỗ thẳng về phía Man Vương.
"Tại sao lại mạnh đến mức này?"
Man Vương sợ đến dựng cả tóc gáy. Hắn muốn né tránh, nhưng lại phát hiện khí cơ của bản thân đã bị đối phương khóa chặt, lui không thể lui, trốn không thể trốn. Hắn chỉ còn cách gầm lên một tiếng tuyệt vọng, liều mạng phản công!
"Bùm!"
Một tiếng nổ kinh thiên động địa vang lên!
Máu tươi bắn tung tóe, nhuộm đỏ cả một vùng không gian!
Thân thể cường tráng của Man Vương nổ tung ngay tại chỗ. Ngay cả thần hồn của hắn cũng không chịu nổi một đòn này, bị chấn nát thành từng mảnh vụn, hoàn toàn thân xác tiêu tan, đạo hạnh hủy diệt ...
Yêu nghiệt xếp hạng thứ 7 trên Bảng Thiên Tài cứ thế mà chết ...
Bị Lâm Phong giơ tay trấn áp, giết chết không chút tốn sức!
Tất cả những người đứng xem xung quanh đều chết lặng, sợ hãi đến tột độ.
Ngay cả những nhân vật tầm co như Cổ tổ Nhà họ Trương, Vương Dược - con trai của Vương Đằng, hay Âm Dương Thánh Tăng của Thánh Miếu cũng đều bàng hoàng, trong lòng dâng lên một nỗi ớn lạnh không tên.
Đừng thấy Man Vương thuộc thế hệ thanh niên mà coi thường, xét về thực lực, hắn chẳng thua kém đám lão quái vật bọn họ là bao ...
Lúc này đây, bọn họ bỗng cảm thấy da mặt nóng ran.
Vừa nãy thôi, bọn họ còn lớn tiếng kêu gào rằng Lâm Phong đến đây để chịu chết, vậy mà bây giờ Lâm Phong đã đứng sừng sững ở đó, còn bọn họ lại chẳng dám ho he nửa lời, trong lòng thậm chí còn nảy sinh sự sợ hãi ...
Nhung nao co ai ngo đuoc, thuc luc cua Lam Phong lai kinh khung đen nhường này?
"Thực lực của hắn lại tăng lên rồi ... Hắn rốt cuộc là loại người gì vậy?"
Đôi mắt xinh đẹp của Thánh Nữ Dao Quang khẽ chớp động, trong lòng dâng lên những cảm xúc khó tả, không thể gọi tên ...
Trái tim vốn luôn bình lặng của cô ta rốt cuộc cũng đã loạn nhịp, rối bời và day dứt vì người đàn ông trước mắt.
"Vút!"
Thân ảnh Lâm Phong khẽ động, trong nháy mắt đã xuất hiện ngay trước mặt Cẩu Thặng. Anh nhẹ nhàng điểm một chỉ, đôi cánh tay đã đứt của Cẩu Thặng vậy mà bắt đầu mọc lại với tốc độ chóng mặt, những vết thương trên người gã cũng đang khép miệng nhanh chóng!
Cảnh tượng thần kỳ này lại khiến đám đông ồ lên kinh ngạc.'
Họ nhan ra đo chính la Vô Thương Chi Đạo của Vô Thương Đe Ton nam xưa. Không ngờ Lâm Phong lại có thể lĩnh hội triệt để, dung hội quán thông đến mức này, không chỉ tự chữa lành cho bản thân mà còn có thể cứu chữa cho người khác!
"Vừa nãy kẻ nào làm anh ra nông nỗi này?"
Lâm Phong cất tiếng hỏi.
Đầu óc Cẩu Thặng vẫn còn đang ong ong, chưa kịp hoàn hồn.
Cục diện chắc chắn phải chết, cứ thế mà được giải quyết rồi sao?
Gã do dự một lát rồi đưa mắt nhìn về phía Cổ tổ Nhà họ Trương đang đứng đẳng trước.
Cổ tổ Nhà họ Trương giật mình thon thót, nhưng lão không dám manh động, chỉ đứng im tại chỗ, trừng mắt nhìn thẳng vào Lâm Phong ...
Là nhân vật cao tầng của Nhà họ Trương, lão đương nhiên không thể hạ mình cầu xin, càng không thể bỏ chạy mất mặt. Nếu Lâm Phong nhất quyết muốn đánh, lão cũng chỉ đành liều mạng một phen!
"Là lão ta, Cổ tổ của Nhà họ Trương!"