Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Vương Tử Xuống Núi, Vô Địch Thiên Hạ - Lâm Phong (FULL)

"Cộp ... cộp ... cộp ... "

Tiếng bước chân vẫn đều đặn vang lên, nghe thì nhẹ nhàng nhưng lại mang theo âm điệu trầm đục, nặng nề đến kỳ lạ!

Khoảnh khắc này, da đầu của tất cả mọi người có mặt tại hiện trường đều tê dại, tim đập thình thịch liên hồi. Bọn họ có cảm giác như đang bị một ngọn núi khổng lồ ập tới đè nén, áp lực đến mức phổi như muốn nổ tung, khó thở vô cùng ...

Lâm Phong!

Anh vậy mà thực sự dám quay trở lại?

Ở đây đang tập trung biết bao nhiêu cường giả, gần một nửa trong số đó đều chực chờ để lấy mạng anh. Lúc này Lâm Phong xuất hiện, chẳng khác nào tự mình chui đầu vào rọ, đi tìm cái chết!

"Đệ nhất Chí Tôn trẻ tuổi sắp bị kết liễu rồi!"

Một vị tu giả già nua khẽ lẩm bẩm. Trong giọng nói của ông chứa đựng tiếng thở dài đầy tiếc nuối và xót xa.

Thật sự quá đáng thương!

Thiên phú của Lâm Phong là điều mà tất cả mọi người đều phải công nhận. Chỉ cần anh không chết, tương lai chắc chắn sẽ đạt được thành tựu lớn hơn nữa, xưng bá thiên hạ. Đáng tiếc thay, anh đã không còn cơ hội sống sót để nhìn thấy ngày đó nữa rồi!

Nhiều thế lực lớn đã bắt tay liên thủ, tình thế hiện tại là thập tử vô sinh!

"Sao thế? Mọi người nhìn thấy tôi, không cảm thấy vui vẻ chút nào à?"

Lâm Phong đi đến gần đám đông, khẽ cười thành tiếng.

Câu nói vừa thốt ra tựa như sấm sét giữa trời quang. Đám đông dày đặc ngay lập tức dạt ra hai bên, tạo thành một lối đi nhỏ. Không một ai dám đứng quá gần Lâm Phong, sợ rằng sẽ bị dính líu đến nhân quả đen đủi ...

"Chạy ... chạy đi!"

Giọng nói của Cẩu Thặng khản đặc, cố gắng gầm lên một tiếng cảnh báo yếu

ớt

Lâm Phong đưa mắt nhìn sang. Khi trông thấy thảm trạng hiện tại của Cẩu Thặng, lông mày anh khẽ nhíu lại, ngay sau đó sắc mặt liền trở nên âm trầm đáng sợ

"Muốn chạy? Hôm nay ngươi đã dám vác xác đến đây, thì xác định chôn xương tại chỗ này đi!"

Man Sơn hét lớn!

Gã đi đầu, lao vút đến trước mặt Lâm Phong. Đôi mắt gã rực lửa như núi lửa phun trào, nhìn chẳm chằm vào kẻ thù và quát lên:

'Lâm Phong! Ngươi còn nhớ ta không? Mối nhục ngày hôm đó, hôm nay sẽ bắt ngươi phải trả bằng máu!"

Lúc này, Man Sơn vừa phấn khích lại vừa kích động, giọng nói cũng vì thế mà run lên bần bật.

Thế nhưng, điều gã không ngờ tới là Lâm Phong hoàn toàn ngó lơ gã. Anh quay sang nhìn Cẩu Thặng, bình tĩnh hỏi một câu:

"Ai làm?"

Trên khuôn mặt Cẩu Thặng lúc này hòa lẫn cả máu và nước mắt, gã không đáp lời. Trong lòng gã đau đớn vô cùng, thực sự không muốn liên lụy đến Lâm Phong chút nào. Gã muốn dùng tay đẩy Lâm Phong mau chóng rời khỏi nơi nguy hiểm này, nhưng đau đớn thay, gã đã không còn tay nữa rồi!

"Chết đến nơi rồi mà còn dám ngông cuồng như vậy sao!"

Sắc mặt Man Sơn lạnh băng. Ở cự ly gần, gã tung ra một quyền cực mạnh. Quyền uy cái thế, khuấy động cả phong vân, sức mạnh khủng khiếp vô biên!

Trận chiến trước đó gã thua có chút không phục, nên muốn nhân cơ hội này thử sức lại lần nữa để chứng minh bản thân!

"Bốp!"

Lâm Phong ra tay, dễ dàng tóm gọn nắm đấm của Man Sơn, sau đó nhẹ nhàng dùng lực.

"Rắc!"

Cả cánh tay phải của Man Sơn bị Lâm Phong giật đứt lìa ngay tức khắc. Xương gãy lòi ra, máu thịt be bét. Cơ thể gã nhanh chóng lùi lại phía sau, miệng phát ra tiếng kêu thảm thiết như heo bị chọc tiết. Trên mặt viết đầy sự kinh hoàng không thể tin nổi!

Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!