"Chết đi!"
Lâm Phong quát lên một tiếng lạnh lùng.
Anh cuộn trào toàn bộ năng lượng hủy diệt quanh thân, khí thế hung hãn lao vút đi, tung một quyền kinh thiên động địa về phía Man Sơn. Sức mạnh tỏa ra từ nắm đấm kinh khủng đến mức khiến những người đứng xem từ đẳng xa cũng cảm thấy nghẹt thở, như thể không khí xung quanh vừa bị hút cạn!
"Ta tuy bại dưới tay ngươi, nhưng muốn lấy mạng ta đâu có dễ!"
Man Sơn gầm nhẹ trong cổ họng.
Gã lập tức tế ra một tấm pháp chỉ màu vàng kim. Tấm pháp chỉ vừa xuất hiện đã tỏa ra hào quang rực rỡ, bên trong phản chiếu vô vàn cảnh tượng sơn hà hùng vĩ, từng ngọn núi cao chót vót hiện lên, từng dòng sông cuồn cuộn chảy xiết ...
Đây chính là chí bảo trấn phái của Bối Sơn Tông - Sơn Hà Lệnh.
Bảo vật này có khả năng câu thông với sức mạnh hư không, giúp người dùng di chuyển vạn dặm chỉ trong chớp mắt. Từ trong pháp chỉ, một luồng kim quang bùng nổ, bao bọc lấy cơ thể Man Sơn, xé rách không gian lao vào hư không hòng tẩu thoát.
"Chạy đi đâu!"
Lâm Phong thần sắc lạnh băng.
Đã xác định Man Sơn là kẻ địch, anh tuyệt đối không để tên này rời đi dễ dàng!
Ban tay khong lồ của Lam Phong vuon ra, xuyen thung vao hu khong, cố gắng cưỡng chế giữ Man Sơn lại. Tuy nhiên, tốc độ của Sơn Hà Lệnh quá nhanh, cuối cùng anh chỉ kịp chạm vào thân thể Man Sơn, giật phăng một mảng máu thịt lớn trước khi kẻ địch biến mất vào hư vô ...
"Tí tách ... tí tách ... "
Giờ phút này, Lâm Phong lẳng lặng đứng giữa trời, trong tay nắm chặt một mảng thịt vẫn còn đang tỏa ánh kim quang chói lọi, máu tươi từ đó nhỏ xuống, phát ra từng luồng khí tức kinh người!
Đó chính là máu thịt của Man Sơn!
Kẻ này lấy nhục thân nhập đạo, xác thịt đã sớm thoát khỏi phàm thai, nói cơ thể gã là một món đại sát khí cũng chẳng ngoa. Vì thế, dù chỉ là một miếng thịt, một giọt máu rơi ra cũng ẩn chứa nguồn năng lượng hủy diệt!
"Đáng tiếc thật!"
Lâm Phong lẩm bẩm, bàn tay khẽ dùng lực, nhiệt lượng bùng phát thiêu đốt mảng thịt trong tay thành hư vô!
Đám đông vây xem thấy cảnh này ai nấy đều im thin thít, sợ đến mức không dám thở mạnh.
Man Sơn không địch lại phải bỏ chạy, dù có chí bảo Sơn Hà Lệnh hộ thân vẫn bị xé mất một mảng thịt lớn, suýt chút nữa thì bỏ mạng. Tin tức này mà truyền ra ngoài, e rằng toàn bộ thiên tài của Linh Giới sẽ phải chấn động dữ dội!
"Bich!"
"Bich!'
Đúng lúc này, vài tên tu giả còn sót lại của Đào phủ sợ hãi tột độ, đồng loạt quỳ rạp xuống đất, dập đầu cầu xin Lâm Phong tha mạng!
Gan của bọn họ đã vỡ nát cả rồi!
Trong tiềm thức, họ thậm chí còn nghĩ rằng dù Thiếu chủ Đào Thiên Cung có trở về ngay lúc này cũng chưa chắc cứu được họ ... Cảm giác tuyệt vọng lạnh lếo bao trùm lấy trái tim, khiến cơ thể họ mềm nhũn không còn chút sức lực.
"Bùm!"
Lâm Phong tất nhiên sẽ không nương tay.
Đối với kẻ địch, trái tim anh còn cứng hơn cả sắt đá. Anh vung tay tát một cái, toàn bộ những kẻ đang quỳ dưới đất nổ tung thành từng đám sương máu!
Kể từ giờ phút này, Đào phủ hoàn toàn bị diệt môn, không còn một ai sống sót!
Ánh mắt lạnh lẽo của Lâm Phong quét qua toàn trường. Bất cứ nơi nào ánh mắt anh lướt tới, đám đông đều vội vã cúi đầu, không một ai dám nhìn thẳng vào mắt anh!
Đây là kết cục của việc đắc tội với tôi! Nếu trong số mấy người ai biết tung tích của Đào Thiên Cung, hãy chuyển lời tới hắn: Tôi đang đợi hắn ngay tại Tinh Thành này!"
Lâm Phong bỏ lại một câu nói đầy bá khí.
Sau đó, anh dẫn theo Cẩu Thặng, Cửu U, Lục Ly và Trần Tiên Cô rời đi, hướng thẳng về phía Thương Hội Linh Vân!
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!