Uy lực của cú đấm này quá kinh người, mang theo cả khí huyết và đạo pháp của Man Sơn. Dù đứng cách xa, đám đông vẫn cảm nhận được áp lực đáng sợ, chỉ một luồng khí kình thoát ra cũng sắc bén như dao, cắt vào da mặt đau rát.
"Rầm!"
Lâm Phong vẫn bình thản như mặt hồ không gợn sóng, chỉ dùng một tay nhẹ nhàng chụp lấy nắm đam của Man Sơn. Mặc cho đối phương dùng sức thế nào cũng không thể tiến thêm nửa phân!
"Đây chính là 'núi cao còn có núi cao hơn' mà anh nói đó sao?"
Lâm Phong hat tay mot cai, than hình to như ngon nui nho của Man Sơn bị quăng bay đi, nện mạnh xuống đất, bụi bay mù mịt!
"Cái này ... "
Có người kinh hãi thốt lên, có người tê liệt cảm xúc, thậm chí có kẻ chân mềm nhũn, quỳ sụp xuống đất!
Các vị ơi, có ai hiểu được cảm giác này không?
Ai có thể hiểu được tâm trạng của họ lúc này?
Nó giống như đang chứng kiến một kỳ tích ra đời, chứng kiến sự trỗi dậy của một thời đại mới, cảm giác đó không từ ngữ nào diễn tả nổi ...
"Aaaa !!! "
Man Sơn gầm lên giận dữ, bật dậy từ mặt đất, lao vút về phía Lâm Phong như tên bắn. Nắm đấm khổng lồ chứa đựng uy năng khủng khiếp, tung ra liên hoàn như mưa sa bão táp về phía đối thủ!
Gương mặt gã lạnh tanh, cơn giận trong lòng đã đạt đến đỉnh điểm!
Đường đường là thiên tài xếp hạng cao ở Linh Giới, gã đã bao giờ phải chịu nỗi nhục nhã thế này?
"Kiếm đến!"
Lâm Phong quát lớn.
Hàng tỷ luồng kiếm khí bắn ra, ngưng tụ thành một thanh cự kiếm vàng rực chắn trước mặt, tạo thành bức tường kiếm khí kiên cố ngăn cách mọi đòn tấn công. Những cú đấm đủ sức phá tan vạn ngọn núi của Man Sơn khi chạm vào kiếm khí lại chẳng gây ra chút gợn sóng nào!
'Thực lực của anh cũng không lợi hại như cái miệng của anh ... Nếu chỉ có thế, thì kết thúc được rồi!"
Lâm Phong mở lời, giọng điệu bình thản, thần thái ung dung!
Man Sơn quả thực rất mạnh, nhưng so với anh thì vẫn còn kém xa!
Lâm Phong hiện tại đã bước lên một tầm cao mới. Ngoại trừ những quái vật cấp bậc như Thánh Chủ Dao Quang, Vương Đằng hay Ma Chủ, anh chẳng ngán bất kỳ ai!
"Vù!"
Lâm Phong ra tay. Chỉ một chiêu duy nhất, anh đã tóm chặt lấy vai Man Sơn, dùng sức bóp mạnh!
"Rắc!"
Xương vai Man Sơn gãy lìa ngay lập tức. Cơn đau thấu trời khiến gương mặt gã vặn vẹo, miệng thở hồng hộc.
Gã giãy dụa kịch liệt, dốc toàn lực ném ngọn núi xanh đang cõng sau lưng về phía Lâm Phong!
Ngọn núi này là bản mệnh pháp khí của gã, chứa đựng toàn bộ đạo quả tu luyện cả đời. Nay được tế ra, không gian xung quanh nổ tung, dòng chảy không gian hỗn loạn tràn ra, thánh quang bùng phát, nhanh chóng nuốt chửng cả hai người vào bên trong!
Cảnh tượng quá mức chấn động!
Người xem ai nấy đều da đầu tê dại. Không ai nghĩ sự việc lại diễn biến đến mức này. Vốn dĩ chỉ là ân oán giữa Lâm Phong và Đào Thiên Cung, nhưng giờ đây Man Sơn cũng đã liều mạng, điên cuồng phản kích để đánh bại Lâm Phong!
"Aaaa !!! "
Từ trong khối cầu ánh sáng, tiếng gầm đau đớn của Man Sơn vang lên!
Ngay sau đó.
"Âm!"
Thân hình đồ sộ của Man Sơn bị đánh văng ra khỏi khối ánh sáng, một lần nữa ngã sầm xuống đất.
Ngọn núi gã vừa tế ra cũng rơi theo, nện xuống bên cạnh gã, khiến mặt đất xung quanh nứt toác, đá vụn và bụi đất bắn tung tóe ...
"Hộc!"
Man Sơn phun ra một ngụm máu tươi, cơ thể vạm vỡ trở nên ảm đạm, nhanh chóng thu nhỏ lại, trở về hình dáng ban đầu!
Lúc này gã đã bị trọng thương đến mức khó tưởng tượng, mặt cắt không còn chút máu, máu trong người dường như đã chảy cạn!
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!