Lục Ly còn dứt khoát hơn, trực tiếp đứng dậy, tung một cước đá người đàn ông trung niên xuống đất, sau đó vươn tay tóm ông ta lên, tát liên tiếp mấy chục cái, lạnh lùng nói: "Đúng là ngu ngốc. Không nghe thấy lời bọn ta vừa nói sao? Hiện tại bọn ta đã gia nhập phe cánh của Phùng Mục Trần."
Người đàn ông trung niên bị đánh đến mình đầy thương tích, trong đôi mắt tràn ngập sự kinh hoàng, mãi không thốt nên lời.
Chàng đạo sĩ trẻ cách đó không xa cũng choáng váng, khó mà hoàn hồn.
"Chậc chậc, ba người cũng biết điều đấy."
Lâm Phong bật cười khẽ.
"Haha ... "
Ba vị Cổ Tổ thấy vậy cũng cười gượng gạo theo.
Mấy người cứ cười như vậy một lúc, Lâm Phong bỗng bước lên một bước, tung một chưởng đánh chết người đàn ông trung niên, ngay cả thần hồn cũng bị bóp nát, nuốt vào trong miệng ..
Từng luồng thần vận khủng bố tràn ra từ cơ thể anh, khiến vạn vật tĩnh lặng, chim chóc côn trùng đều nín bặt ...
Lâm Phong càng lúc càng trở nên thâm sâu khó lường.
Không chỉ là sự đáng sợ về thực lực, mà còn có một loại khí chất không thể diễn tả, giống như một vị Thánh linh, chỉ cần đứng đó thôi cũng khiến người ta muốn quỳ lạy bái phục ...
"Tôi còn chưa biết tên anh?" Lâm Phong nhìn về phía chàng đạo sĩ trẻ.
Chàng đạo sĩ hoàn hồn, vẻ mặt kính sợ. Hiện tại hắn đã biết người thanh niên trước mặt là một cường giả nghịch thiên khó lường, bèn cung kính trả lời: "Tôi tên thật là Đỗ Tuyền. Hiện tại đổi tên là Cẩu Thặng."
"Cẩu Thặng?" Lâm Phong ngẩn người.
"Sư tôn đã suy diễn thiên cơ cho tôi, tính ra tôi trời sinh bất tường, là thể chất xui xẻo, phải lấy tên hèn mọn để khắc chế, nên mới đặt cái tên hèn này." Chàng đạo sĩ cung kính giải thích.
Lâm Phong nghe vậy nhíu mày, nắm lấy cổ tay chàng đạo sĩ, vận dụng Tử Kim Nhãn Thuật cảm ứng kỹ lưỡng một lát. Quả nhiên phát hiện trong cơ thể chàng đạo sĩ có khí xui lượn lờ, vận đen phủ đầu.
Kiểu người này cả đời đều rất thê thảm, không tương thông với hồng vận của thiên địa, lại còn liên lụy đến người thân bạn bè xung quanh ...
"Chẳng trách Lục sư huynh của tôi ở đây lại lăn lộn thê thảm đến thế." Lâm Phong lắc đầu
Cẩu Thặng lộ vẻ áy náy.
Hắn cũng từng nghĩ Phùng Mục Trần vì mình mà mới ra nông nỗi này. Dù sao trước khi gặp hắn, Phùng Mục Trần là tâm phúc bên cạnh Môn chủ Tinh Môn, nay lại như chó nhà có tang ...
Hắn cũng từng bóng gió nhắc đến chuyện này, nhưng đều bị Phùng Mục Trần gạt đi, kiên trì tin rằng mệnh mình do mình không do trời, tu giả chúng ta sao có thể tin vào cái gọi là thể chất xui xẻo? Điều này làm hắn rất cảm động, cũng là lý do hắn kiên định đi theo Phùng Mục Trần.
"Cái gì mà thể chất xui xẻo, toàn chuyện hoang đường.'
Trần Tiên Cô buột miệng nói.
"Thuyết khí vận là có cơ sở, không phải chuyện không đâu. Có người thiên vận hanh thông, có người vận đen đeo bám. Khi khí vận của một người đạt đến đỉnh điểm, mọi tai kiếp thế gian đều phải nhường đường cho kẻ đó."
Lâm Phong lắc đầu, sau đó hỏi Cẩu Thặng: "Lục sư huynh của tôi hiện đang ở đâu?"
Bạn đang đọc truyện mới tại truyenazzmoi.com. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!