Chàng đạo sĩ ngẩn người, bảy phần mờ mịt, ba phần khiếp sợ.
Một cường giả Độ Kiếp trung kỳ cứ thế bị tát bay như ruồi?
Hắn biết thực lực Lâm Phong có lẽ rất mạnh, nhưng không ngờ lại khủng khiếp đến mức này. Quan trọng nhất là, một cường giả như vậy tại sao lại năm lần bảy lượt giúp đỡ hắn?
Trong ấn tượng của hắn, cường giả đều là những người lạnh lùng, ích kỷ, vô tình và cao ngạo ...
"Ngươi ... ngươi rốt cuộc là ai ... "
Vị trưởng lão Tinh Môn khó khăn bò ra từ đống đá vụn, mặc kệ thương thế trên người, run rẩy nhìn Lâm Phong.
Chuyện này không bình thường.
Ông ta đã báo danh hiệu môn phái, nhưng đối phương vẫn mặt không đổi sắc, ra tay tàn nhẫn. Điều này chứng tỏ người đàn ông trước mặt có sự tự tin không sợ trời không sợ đất.
Nhưng dù ông ta nghĩ nát óc cũng không hiểu nổi, ở vùng này có ai dám coi thường Tinh Môn chứ.
Chẳng lẽ là Thương Hội Linh Vân? Hay là Bối Sơn Tông?
Đúng lúc này.
"Vút vút vút."
Phía chân trời lại có ba bóng người lao đến vùn vụt.
Là ba vị Thái thượng trưởng lão của Tinh Môn.
Trong lòng ba vị Thái thượng trưởng lão lúc này vô cùng chấn động, nỗi sợ hãi đối với Lâm Phong càng tăng thêm. Bởi vì tốc độ của Lâm Phong nhanh gấp đôi bọn họ. Bốn người cùng xuất phát, vậy mà Lâm Phong đã bỏ xa bọn họ cả một quãng đường dài.
Đây rốt cuộc là quái vật gì vậy.
Rất nhanh, ba người đáp xuống đất, ánh mắt quét qua hiện trường. Khi ngửi thấy mùi máu tanh nồng nặc và nhìn thấy tình trạng thê thảm của người đàn ông trung niên, trong lòng họ không khỏi thắt lại.
Tuy nhiên, ba người không dám lên tiếng hỏi, chỉ đứng sang một bên, cẩn trọng quan sát.
"Bái kiến ba vị Cổ Tổ ... "
Người đàn ông trung niên thấy ba người đến thì mừng rỡ, lập tức tiến lên chào
hỏi
Ông ta kích động muốn khóc.
Không ngờ đúng lúc này, ba vị Cổ Tổ lại giáng lâm.
Chắc chắn là thiếu chủ phái tới. Thiếu chủ biết bên này có thể đã xảy ra chuyện ngoài ý muốn nên phái ba vị Cổ Tổ đến hỗ trợ, giúp ông ta giết địch.
"Hu hu ... Tốt quá rồi."
Người đàn ông trung niên khóc thầm trong lòng. Đây là những giọt nước mắt hạnh phúc.
Ông trời ơi! Có ai hiểu thấu!
Trong khoảnh khắc tuyệt vọng này, viện binh kéo đến, xoay chuyển cục diện ... cảm giác sướng rơn người đó thật khó diễn tả bằng lời.
"Nguy to rồi."
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!