Lúc này, Lâm Phong lạnh lùng hỏi.
"Không biết. Ngắn thì ba đến năm ngày, dài thì mười năm hay nửa năm cũng không chừng. Ngươi phải biết, thứ đồ cổ lỗ sĩ như Thanh Vân Lệnh, chỉ có vài vị tiền bối lão làng mới nhận ra được, mà những vị tiền bối này một khi bế quan, thời gian trôi như nước chảy, khó mà dự đoán."
Người đàn ông mặc đồ xanh thản nhiên trả lời.
"Mày đang giỡn mặt với bọn tao à?"
Giọng Lâm Phong lạnh băng.
Một luồng khí tức đáng sợ cuộn trào quét ra, anh bước tới một bước, cả khu rừng rung chuyển, trực tiếp áp sát, nhìn chằm chằm người đàn ông mặc đồ xanh.
"Đây là ý của riêng mày, hay là ý của Thánh chủ Dao Quang?"
"Ngươi có ý gì? Muốn khiêu khích Thánh địa Dao Quang ta sao?"
Người đàn ông mặc đồ xanh tránh không trả lời câu hỏi, lạnh giọng quát mắng.
Cùng lúc đó, trong cơ thể hắn cũng bùng phát khí tức khủng bố, cao ngang với trời, uy hiếp toàn trường, khiến không gian trước cổng cũng trở nên hỗn loạn.
Giờ phút này.
Trước cổng lớn không biết có bao nhiêu người đang đứng vây xem.
Vô số ánh mắt đổ dồn về phía Lâm Phong, thần sắc khó tả, trong lòng nảy sinh đồng cảm.
Bởi theo lý mà nói, đối với người ghé thăm, Thánh địa Dao Quang bọn họ sẽ không quá soi xét lai lịch thân phận, đây là sự tự tin, cũng là một loại thực lực, bọn họ tin chắc sẽ không có ai dám đến Thánh địa gây chuyện.
Hơn nữa, trước đó khi Thánh nữ Dao Quang trở về cũng từng nói Thanh Vân Nhất Mạch sẽ ghé thăm, điều này càng khẳng định thân phận của ba người trước mắt.
Người đàn ông mặc đồ xanh sở dĩ co tình gây khó dễ, vì do có người sai khiến ...
Mà người đó ở trong Thánh địa có địa vị rất quan trọng, ngay cả Thánh chủ cũng coi trọng, nên không ai dám bước lên nói đỡ.
'Trả lời câu hỏi của tao, đây là ý của cá nhân mày, hay là ý của Thánh chủ Dao Quang?"
Lâm Phong ép hỏi. Anh đang cố cưỡng ép lửa giận trong lòng xuống.
Anh đích thân tới cửa, muốn kết thúc nhân quả, không ngờ ngay cả cửa cũng không vào được, bị người ta chặn bên ngoài. Thái độ khinh miệt, cợt nhả của đối phương làm anh giận sôi máu.
Nếu không phải nể mặt lão gia, anh đã ra tay từlaau rồi. Cho dù là Thượng Cổ Chí Tôn cũng không thể càn rỡ trước mặt anh như vậy.
"Thân phận các ngươi không rõ ràng, ta làm việc theo quy tắc. Nếu không muốn đợi thì cút ... " Người đàn ông mặc đồ xanh cười khẩy, sau đó nói tiếp: "Nếu các ngươi cố tình gây sự, vậy cũng đừng trách Thánh địa ta vô tình ... "
Vèo!
Lâm Phong trực tiếp ra tay, một tát quất thẳng về phía người đàn ông mặc đồ xanh
Hiện tại bất luận thế nào, anh cũng buộc phải ra tay, bởi vì hôm nay anh không chỉ đại diện cho chính mình, mà còn đại diện cho Thanh Vân Nhất Mạch. Hành động của đối phương chẳng khác nào đang chà đạp thể diện của Thanh Vân Nhất Mạch dưới đất.
Thậm chí, nếu đây thực sự là ý của Thánh chủ Dao Quang, anh cũng chẳng thèm quan tâm, một kẻ coi thường anh, anh cũng không cần phải nể mặt.
"Láo xược! Dám ra tay với ta, hôm nay ba người các ngươi đừng hòng rời khỏi đây."
Thần sắc người đàn ông mặc đồ xanh chợt lạnh băng, hai tay kết ấn, lực lượng thuật pháp đáng sợ phun trào, giữa thiên địa hình thành một hư ảnh Chân Thần khổng lồ.
Đây là Đạo của người đàn ông mặc đồ xanh.
Lấy thân làm đất, gieo trồng Thần Tạng, trồng ra một tôn Chân Thần cường
đại.
Nếu nhìn kỹ sẽ thấy khuôn mặt của hư ảnh Chân Thần kia giống hệt hắn.
Kẻ này có khí phách lớn, tự ví mình là thần linh, thiên địa vô song.
Âm
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!