Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Vương Phi Giàu,Vương Gia Nghèo - Mặc Thiên Lăng

Lời Du Nhị nói chính là sự thật. 

Bốn năm trước, đám hồ bằng cẩu hữu cùng hắn hù dọa Mặc Linh Hy đã bị Mặc Thiên Lăng hạ lệnh đánh chết từ lâu rồi. 

Còn Du Nhị, không biết sao lại chạy thoát được. 

Những năm qua trốn đông trốn tây, đến cả Tần Thục Trinh cũng bị che giấu. 

Mãi tới tận dạo gần đây, lúc Vân Thi Nhã tới ngôi miếu cũ, nàng ta mới biết được hắn ta vẫn còn sống... nếu như vẫn còn sống, vậy thì sẽ có khả năng phát tán chuyện này ra! 

Thế là Tần Thục Trinh cũng truy sát Du Nhị. 

Lần này nếu không phải Đồng Thừa bắt được hắn ta kịp thời, sợ là hắn ta đã rơi vào tay Tân Thục Trinh rồi. 

Vân Thi Nhã thu hồi con dao găm, âm trầm nhìn hắn: "Chuyện này, ta sẽ dẫn ngươi tiến cung, đích thân nói với Cửu Công chúa" 

"Đến lúc đó nếu ngươi dám nói dối nửa lời, ta sẽ khiến ngươi sống không bằng chết!" 

Đương nhiên Du Nhị hoảng sợ đồng ý. 

Lúc này Vân Thi Nhã mới nhốt hắn ta vào phòng chứa củi ở hậu viện. 

Hôm sau, nàng dâng thẻ bài muốn tiến cung. 

Biết được nàng đã được bỏ cấm túc, Đế hậu cũng hơi kinh ngạc, nhưng Triệu Hoàng hậu vẫn ân chuẩn cho nàng tiến cung. 

Nhưng Vân Thi Nhã không tiến cung gặp Triệu Hoàng hậu hay Đức phi. 

Người nàng muốn gặp là Mặc Linh Hy. 

Thái độ của Mặc Thiên Lăng đối với Viên Bảo khiến nàng yên tâm để Viên Bảo ở lại trong phủ. 

Có ngoại tổ phụ cũng ở đó, nàng không có gì phải lo lắng cả. 

Sau khi tiến cung, nàng đi thỉnh an Triệu Hoàng hậu đầu tiên. 

Triệu Hoàng hậu có hai nhi tử. 

Đứa con lớn chính là Đại Hoàng tử, Sở Vương Mặc Nghị Lưu, con đứa út là Tam Hoàng tử, Doanh Vương Mặc Nghị Minh. 

Trước đây Vân Thi Nhã đã từng gặp Triệu Hoàng hậu vài lần, biết rõ nữ nhân này cũng là người thâm tàng bất lộ. Nếu không sao có thể ngồi vững vàng trên bảo tọa Hoàng hậu nhiều năm như vậy được? 

Mẹ chồng thực sự của nàng là Đức phi, cho nên cũng không có gì để nói với Triệu Hoàng hậu. 

Thỉnh an xong, nàng bèn lui ra ngoài. 

Mặc Linh Hy vẫn chưa xuất các, đang sống ở Vị Ương cung. 

Từ sau khi chuyện bốn năm trước trở nên ầm ĩ, nàng ấy vẫn luôn đóng cửa không ra ngoài. 

Bây giờ đã qua mười chín, nhưng vẫn chưa nghị thân. 

Vân Thi Nhã tới Vị Ương cung, bảo cung nhân vào trong truyền lời, nàng đứng ngoài cửa kiên nhẫn chờ đợi. 

Cung nhân đi qua nhìn thấy vị Minh Vương phi tẩu tẩu của Cửu Công chúa này lại đang đứng ngoài cửa chờ đợi, cũng không nhịn được mà liếc nhìn mấy lần. 

Vân Thi Nhã cũng chẳng nổi giận. 

Chuyện của Mặc Linh Hy, là nàng sai trước. 

Món nợ năm đó, bây giờ trả từng món một. 

Rất lâu sau cung nhân mới đi ra đáp lời. 

Nể mặt Mặc Thiên Lăng, tuy sắc mặt cung nhân hơi khó chịu, nhưng giọng điệu cũng xem như cung kính: "Mời Minh Vương phi trở về đi ạ! Công chúa không muốn gặp người" 

Nguyên văn lời Mặc Linh Hy nói không khách sáo như vậy đâu. 

Nghe nói Vân Thi Nhã tới đây, nàng ấy còn thấy hơi kinh ngạc. 

Sau đó, liền bảo nàng cút đi! 

"Ngươi đi vào nói với Cửu Công chúa, hôm nay bổn vương phi không gặp được muội ấy thì sẽ không đi" 

Vân Thi Nhã mỉm cười, đưa một thỏi bạc qua: "Bổn vương phi tìm Cửu Công chúa, thực sự có chuyện cần trao đổi" 

Có tiền là có thể sai bảo ma quỷ. 

Cung nhân cũng không tiện chối từ, chỉ đành vào trong lần nữa. 

Lần này thì đi ra với vẻ mặt thất thểu 

Không chỉ như vậy, trên trán còn bị đập cho rách vết chảy máu, nước trà trộn lẫn với máu chảy dọc khuôn mặt, nhìn trông vừa nhếch nhác vừa hãi người. 

"Vương phi, người vẫn nên về đi ạ!" 

Vẻ mặt cung nhân đau khổ: "Cho dù là chuyện tày trời thì vẫn mong ngày mai người lại tới" 

Lúc này nếu hắn ta còn vào truyền lời tiếp thì chắc phải nộp luôn cả cái mạng hèn này mất! 

Nhìn dáng vẻ thảm thương của cung nhân, Vân Thi Nhã thấy hơi áy náy, chỉ đành đưa thêm một thỏi bạc qua: "Được, vậy mai ta lại tới! Ngươi mau đi băng bó đi" Lần đầu gặp Mặc Linh Hy phải quay về trong thất vọng. 

Đêm nay, Vân Thi Nhã trăn trở mãi cũng không vào giấc được. 

Viên Bảo đã ngủ rồi nhưng cũng bị ồn tỉnh khi nàng cứ lật qua lật lại như vậy: "Mẫu thân à, người trở qua trở lại cứ như bánh nướng ấy, sao thế ạ?" 

"Lẽ nào, lại bị ca ca bắt nạt sao ạ?" 

Người cậu bé nói, là Mặc Thiên Lăng. 

"Nếu hắn bắt nạt người, con chắc chắn sẽ xả giận cho người!" 

Trong bóng tối, cục thịt viên nhỏ giơ nắm đấm mập mạp lên, "hung ác" nói. 

Chiếc "áo choàng quân doanh" này đúng thật là vừa chu đáo vừa ấm lòng. 

Trái tim Vân Thi Nhã ấm áp, ôm cậu bé vào lòng: "Viên Bảo, mẫu thân gặp một vấn đề khó khăn" 

Nàng cũng chẳng có ai có thể tâm sự chuyện trong lòng, những chuyện này nghẹn ở trong lòng lâu rồi, sợ là sẽ nghẹn thành bệnh mất. Trước mắt cũng chỉ có thể nói với nhi 

tử. 

"Vấn đề khó khăn gì ạ?" 

Viên Bảo chớp mắt, nói nghiêm túc: "Cụ ngoại khen con thông minh đó ạ" 

"Nói con là thần đồng khó gặp! Cho dù mẫu thân gặp vấn đề khó khăn gì, chắc chắn con cũng đều có thể giải đáp cho người hết!" 

Giọng điệu cậu bé tràn ngập tự hào. 

Vân Thi Nhã cũng tự hào vì cục thịt viên. 

Nàng sờ cái đầu tròn vo của cậu bé, cười nói: "Phải, Viên Bảo nhà ta là thông minh nhất! Là thần đồng hiếm có từ xưa đến nay!" 

Đây cũng chẳng phải nói ngoa. 

Đúng là nàng phát hiện được, tuy Viên Bảo mới ba tuổi, nhưng dù là EQ hay là IQ... 

Cũng đều vượt qua trẻ con cùng tuổi. 

Thậm chí, có thể nói là đè bẹp hết trẻ con cùng tuổi luôn! 

"Vậy mẫu thân có chuyện phiền lòng gì thế ạ?" 

Viên Bảo nằm trong lòng nàng, hỏi bằng giọng non nớt. 

"Con nói xem, nếu trước đây mẫu thân mắc sai lầm. Nhưng bây giờ biết sai rồi, hơn nữa muốn tặng lễ thỉnh tội, nhưng người kia không chịu tha thứ cho mẫu thân, vậy mẫu thân nên làm thế nào đây?" 

Vân Thi Nhã do dự một chốc rồi nói ra. 

Trong bóng tối, không nhìn thấy vẻ mặt của Viên Bảo. 

Vân Thi Nhã chống người, đốt ngọn nến ở đầu giường lên. 

Chỉ thấy Viên Bảo nghiêng đầu, đang nghiêm túc suy nghĩ. 

Một lúc sau, cậu bé nghiêm trang nói: "Không gì tốt hơn chuyện biết sai chịu sửa! Nếu mẫu thân đã sai, còn muốn tặng lễ thỉnh tội, tấm lòng này là vô cùng hiếm có!" 

Cậu bé như một công cụ non, bày mưu tính kế cho Vân Thi Nhã. 

"Thế này đi, nếu người kia đã không gặp mẫu thân, vậy thì mẫu thân cứ bám riết không tha đi xin lỗi." 

Ánh mắt của trẻ con luôn trong sáng vô cùng. 

Qua đôi mắt cậu bé, dường như có thể nhìn thấy được cả nội tâm, trong sáng hệt như đôi mắt cậu bé vậy, thuần khiết trong suốt. 

Viên Bảo trầm ngâm rồi nói tiếp: "Ngày nào người kia còn không chịu gặp thì ngày đó mẫu thân đừng từ bỏ! Con tin chắc rằng người kia thấy mẫu thân chân thành như vậy 

cũng sẽ cảm động thôi. 

"Không phải người ta hay có câu, có công mài sắt, có ngày nên kim' sao?" 

Nghe nhi tử nói như vậy, Vân Thi Nhã chợt thông suốt. 

Đúng rồi! 

Ngày nào Mặc Linh Hy còn không chịu gặp ngày đó nàng không từ bỏ! 

Ai bảo nguyên thân ngu si, lại làm chuyện ngu ngốc như thế này chứ? 

Nếu bây giờ đã chiếm cơ thể của nguyên thân thì phải gỡ bỏ hiểu lầm đã có mới phải. 

Huống hồ chuyện này vốn không phải nàng làm. 

Dựa vào đâu nàng phải gánh tội, bị Đức phi, Mặc Linh Hy, Mặc Thiên Lăng oán hận chứ? 

Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!