Lọc Truyện
Từ ngày 03/08/2024: TruyệnAzz sẽ chuyển sang dùng tên miền truyenazzmoi.com.Mong các bạn tiếp tục ủng hộ chúng mình và nhớ tên miền mới này nhé truyenazzmoi.com

Vợ Trước Đừng Kiêu Ngạo - Hoắc Tư Tước

 

Người đàn ông cầm vô lăng không có lập tức tỏ vẻ từ chối giống như mọi khi, mà sau khi chống cằm suy nghĩ một lúc.

Đột nhiên hàng lông mày xinh đẹp của hẳn nhíu lại: "Ba ruột của con bé thật sự đã chết rồi sao?”

Ôn Hủ Hủ: "Hả?”

Sắc mặt Hoắc Tư Tước càng khó coi hơn: "A cái gì chứ? Tôi hỏi cô ba con bé đã chết, vậy trong nhà con bé còn người thân nào khác không? Tất cả đều chết hết rổi?”

Ôn Hủ Hủ: "...

Độc vậy, còn muốn nguyền rủa cả nhà họ Hoắc hẳn đều chết sạch?

Ôn Hủ Hủ thật sự là có chút không đành lòng nhìn thẳng vào lời này...

"Không... Không có, ông nội và... cô vẫn còn.” "Vậy tại sao cô không đưa con bé cho bọn họ?

Một người phụ nữ mang theo nhiều đứa trẻ như thế làm gì?” 

"Cái không phải là nói nhảm sao? Đó là những đứa trẻ tôi sinh ra, tại sao tôi không thể mang theo chứ? Nếu tôi đưa con bé cho người khác, vậy người ta đối xử với nó không tốt thì phải làm sao? Không cho nó ăn còn ngược đãi nó, anh nhãn tâm không?”

Ôn Hủ Hủ nghe thấy những lời khó nghe như vậy, ngay lập tức đáp trả lại.

Hoắc Tư Tước cuối cùng cũng không nói lời nào.

Không biết vì sao khi hắn nghe thấy câu "Không cho nó ăn, còn ngược đãi nó", trong trong đầu hẳn đột nhiên hiện lên dáng vẻ của con nhóc ngốc nghếch kia, trong lòng lại cảm thấy khó chịu.

Đúng vậy, sao có thể tùy tiện đưa đứa bé cho người khác chứ?

Hoäc Tư Tước suốt dọc theo đường đi cũng không lên tiếng nữa.

Ôn Hủ Hủ nhìn thấy hắn không nói lời nào, cô càng lười mở miệng, cô cảm thấy người đàn ông này có đôi khi khôn khéo có thể nhìn thấu người khác.

Đôi khi lại mù mắt làm cho người khác thật tức giận! 

Người ba đó không phải là hắn sao?

Hai người một đường không trao đổi thêm gì nữa, mãi đến nửa giờ sau, cuối cùng cũng đến vịnh Nước Cạn.

"Tôi đi xuống trước." Ôn Hủ Hủ thấy cuối cùng cũng đến, lập tức muốn đẩy cửa xuống xe.

"Ôn Hủ Hủ, cô nghe cho kỹ, con người Hoắc Tư Tinh này hay thù dai, trong khoảng thời gian này, cô tốt nhất nên ngoan ngoãn ở đây đừng đi đâu cải"

Đột nhiên người đàn ông ngồi ở ghế lái phía trước đưa ra lời cảnh báo bằng một giọng điệu mà cô chưa từng nghe thấy trước đây.

Hả?

Ôn Hủ Hủ bỗng nhiên có chút bị dọa sợ, ngơ ngác xoay chuyển tầm mắt, thoáng thấy ánh mắt lạnh lẽo uy nghiêm trong đôi mắt mực dày của người đàn ông này.

"Được rồi, tôi.. tôi biết rồi” Cô cố găng kìm nén sự hoảng loạn trong lòng, lắp bắp nói.

Cô biết rõ tính cách của Hoäc Tư Tinh, còn có thủ đoạn của chị ta, cho nên cô không chút nghi ngờ gì lời nói của hắn, cũng thật sự đồng ý. 

Thế nhưng cô vừa nói xong, người đàn ông này lại cười nhạo.

“Tốt nhất là nhớ cho kỹ, không nên có bất kỳ suy nghĩ bậy bạ gì, nếu không với đầu óc của cô đi ra ngoài bị chị ta bắt được, chết như thế nào cũng không biết!”

Ôn Hủ Hủ ngay lập tức nổi giận.

Tốt xấu gì cô cũng là người xông pha ở nước ngoài năm năm, năm năm đó cô sống cũng không hề dễ dàng, sao bây giờ đến đây lại phải sợ Hoắc Tư Tỉnh thành ra như vậy?

Ôn Hủ tràn đày oán hận: "Vậy theo anh nói thì tôi phải trốn đến khi nào? Chẳng lẽ có thể trốn ở chỗ anh cả đời sao?”

Hoắc Tư Tước nhíu mày: "Có gì không thể? Mời một bảo mẫu chăm sóc bọn nhỏ, với khả năng tài chính của tôi, nuôi cô đến già chết cũng không thành vấn đề.”

'Tên đàn ông thúi này, lại có thể đến cuối cùng còn nở nụ cười...

Ôn Hủ Hủ tức giận! 

"Cạch" một tiếng, cô đá văng cửa xe, nhảy từ bên trong xuống chỉ vào tên cặn bã này măng: "Anh đúng là nằm mơ, sao anh không đi chết đi?”

Sau đó, cô rời đi trong sự tức giận.

Cách thật xa, cũng có thể nghe được tiếng chửi rủa trong miệng cô.

Khóe môi Hoắc Tư Tước khẽ cong lên, hắn xuống xe thong dong đóng cửa lại, lúc này mới cất bước đi vào trong.

Vệ sĩ của Hoàng Đình số 1 nhìn thấy hắn ngay lập tức ra nghênh đón: "Tổng giám đốc, ngài đã trở Về.

"Ừm"

Hoắc Tư Tước khẽ gật đầu, ánh mắt liếc qua bóng người mảnh khảnh phía trước đã sắp đi vào biệt thự, tạm dừng vài giây ngắn ngủi, một lúc sau

ánh mắt hắn xẹt qua một tia lạnh lùng nghiêm nghị!

"Đi sắp xếp một chiếc trực thăng, đêm nay tiễn đại tiểu thư đi ngay lập tức."

"Vâng, tổng giám đốc." 

Vệ sĩ không hề ngạc nhiên với sự sắp xếp này.

Bởi vì tính cách tổng giám đốc nhà bọn họ chính là như vậy, chỉ cần thứ hắn nghĩ trong đầu thì tuyệt đối sẽ không thay đổi, có đi nhà cũ hay không? Hay là phu nhân có xuất hiện hay không?

Những thứ đó đều không liên quan, hẳn muốn làm thì không ai có thể thay đổi được!

Vệ sĩ nhanh chóng ẩn nấp trong bóng tối.

Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện Azz. Vào google gõ: Truyện Azz để vào nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!

Nhấn Mở Bình Luận
Tham gia group Facebook: Phố Truyện - Đọc truyện chữ mới nhất để đọc truyện sớm nhất và yêu cầu truyện mà bạn muốn!
Các bạn thông cảm vì website có hiện quảng cáo để vận hành và duy trì
Mọi người vẫn ủng hộ chúng tớ để ra chương sớm nhất nhé!