CHƯƠNG 849
Cửu Thiên hơi sửng sốt, chuyện này còn đoán được sao?
Người phụ nữ tiến lên phía trước, liếc nhìn bốn người một cái, giọng nói mang theo chút khinh thường: “Một đám phế vật, tự phế tu vi, mau cút đi. Giết các ngươi cũng ngại bẩn tay”
Hồng Nhãn còn muốn nói chuyện nhưng lại bị người phụ nữ nhẹ nhàng tung một chưởng đánh bay.
Cửu Thiên cũng không nhận ra người kia đang sử dụng sức mạnh gì, Hồng Nhãn không chỉ phun ra một ngụm máu tươi mà còn ngã xuống đất, hơi thở trên người biến mất ngay lập tức.
Tuy nhiên, Cửu Thiên lại nhận ra điểm gì đó, hắn mơ hồ có chút cảm giác rằng dường như mình đã từng gặp qua người phụ nữ này ở nơi nào.
Giọng nói và dáng người có chút quen mắt, chỉ là nhất thời không nghĩ ra mà thôi.
“Cửu Thiên, nói cho tôi biết, làm sao cậu đột phá được phong ấn?”
Người phụ nữ hỏi.
Cửu Thiên nói: “Tại sao phải nói cho cô biết?”
Người phụ nữ dường như có chút nghiến răng nghiến lợi, Cửu Thiên mơ hồ nghe được tiếng nghiến răng của cô ta.
Đây có lẽ không phải là điềm tốt, Cửu Thiên lùi về sau một bước.
“Dù sao cậu cũng đã đột phá được rồi, cho nên cũng không có tổn hại gì đúng không? Đến đây, chúng ta sang bên này nói chuyện đi
Người phụ nữ quay đầu đi ra ngoài, Cửu Thiên nhìn theo bóng lưng của cô ta, càng nhíu mày chặt hơn.
Hắn chắc chắn mình đã từng gặp qua người này!
Cửu Thiên bước đi theo, hai người đi vào sâu bên trong chỗ đảo đá ngầm nhỏ.
Người phụ nữ đi phía trước, dường như muốn biểu đạt điều gì, theo mỗi một bước đi của cô ta, Cửu Thiên cũng có thể nhìn thấy trên người cô ta tỏa ra một tia sáng nhỏ màu xanh lam, trông rất xinh đẹp, cũng rất chói mắt.
Sau khi đi không biết bao lâu, khung cảnh trước mặt đột nhiên thay đổi, vốn là một dãy đá ngầm tối đen lại xuất hiện một căn phòng.
Mặc dù nó cũng được làm bằng đá ngầm, nhưng so với những thứ bên ngoài thì đây quả thực là một cấp độ giống như cung điện vậy.
Phòng nhỏ tinh xảo với các góc cạnh, sáng bóng, trơn nhẵn và được chạm khắc đủ các loại hoa văn, cây cỏ.
Chỉ là một cánh cửa cũng đều có vẻ được làm rất độc đáo, nửa đóng nửa mở, phía trên cũng có những chấm nhỏ như vì sao, tỏa sáng rực rỡ.
Tựa như cả bầu trời đầy sao đều rơi trên cánh cửa này. Lại nhìn một chút, những chấm nhỏ kia là từng đám văn tự khác nhau, không cần đoán cũng biết nhất định là một thiên công pháp thần kỳ được khắc trên đó.
Trước cửa phòng còn có một thông kính thật lớn.
Đây là lần đầu tiên Cửu Thiên nhìn thấy một thông kính lớn như vậy. Vào giờ phút này, cuối cùng hắn cũng hiểu được lời mà viện trưởng nói với mình là có ý gì.
Cái gọi là thông kính chính là nói đến cái này.
Cỏ huỳnh quang phủ kín khắp nhà, ánh sáng như thể muốn chiếu sáng cả không gian tăm tối.
Loại cỏ huỳnh quang này rõ ràng chỉ có thể sinh trưởng ở trong nước, bây giờ lại lắc lư trên đá ngầm. Nhìn kỹ lại thì có thể phát hiện đây không phải là cỏ huỳnh quang thông thường, mỗi cây đều đã mọc rễ, phát mầm, nở ra những bông hoa nho nhỏ, guống như một quả cầu ánh sáng rực rỡ, nhảy múa trên mặt đất.
Cảnh tượng thần kỳ như vậy, Cửu Thiên chưa từng thấy qua.
Người phụ nữ nhẹ nhàng vung tay lên, những cây cỏ huỳnh quang tự lui ra hai bên, để lộ một con đường dẫn thẳng vào trong.
Cửu Thiên đột nhiên dừng bước, người phụ nữ cũng ngừng lại.
“Thế nào? Không muốn đi vào ngồi một chút sao?”
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!