CHƯƠNG 847
Hắc Hùng hét lớn: “Ma Tu, hóa ra cậu là Ma Tu, chẳng trách cậu lại tới đây, tên Ma Tu chết tiệt này”
Cửu Thiên hơi sửng sốt, rút ngón tay về
Lúc này, Hắc Hùng ngã quỵ xuống đất, toàn thân không ngừng co giật.
Ma Tu?
Cửu Thiên đột nhiên nghĩ tới, loại võ công có thể đoạt lấy sức mạnh của người khác quả thực chính là đặc thù của Ma Tu.
Khẽ mỉm cười, Cửu Thiên sờ sờ cằm, thầm nghĩ.
Xem ra chiêu này cũng không thể dùng thường xuyên, mặc dù hắn biết mình không phải là Ma Tu, nhưng một khi sử dụng thì sẽ tự chuốc họa vào thân, đây chẳng phải là hái hoa không được sao?
Ba người Mục Hân, Hồng Nhãn và Đại Cá đều nhìn Cửu Thiên tựa như nhìn thấy quỷ.
Nhất là khi Hắc Hùng hét lên hai chữ “Ma Tư” khiến trái tim bọn họ càng chấn động hơn.
Cả ba người đều lấy vũ khí ra, toàn thân sáng lên.
Cửu Thiên nhìn bọn họ nói: “Các người cũng muốn chiến đấu với tôi à?”
Mục Hân nghiến răng nói: “Không phải sợ cậu ta. Rất rõ ràng, chỉ khi nào cậu ta đụng phải người khác thì mới có thể dùng được sức mạnh quỷ dị kia. Chúng ta tấn công từ
xa!"
Nói xong, Mục Hân liên tục vẫy tay, một mảnh phi kiếm màu xanh lập tức xuất hiện xung quanh Cửu Thiên.
Hai người Hồng Nhãn và Đại Cá cũng ra tay, có một luồng sáng màu xanh lam bùng phát dưới chân Cửu Thiên, bốn phía còn xuất hiện những hàng rào ánh sáng.
Đúng là thiên la địa võng, lập tức phong sát.
Cửu Thiên thử chạm vào những ánh sáng xanh lam này.
Không được, sức mạnh đã được sử dụng như muốn trở thành võ thuật hoặc công pháp quá cuồng bạo, nguy cơ hấp thụ quá cao.
Trong lòng có tính toán, canh khí bộc phát quanh toàn thân Cửu Thiên.
Tan đi!
Chỉ một thoáng, ánh sáng màu xanh lam sắp giết hắn lập tức rút ra xa mười mấy trượng, những thứ khác mặc dù không biến mất cùng Thiên Địa Chi Lực của hắn, nhưng cũng bị dời ra ngoài, căn bản không cách nào công kích được Cửu Thiên.
Ba người Mục Hân tựa như cũng thất hồn lạc phách nhìn Cửu Thiên. Bọn họ chưa từng thấy qua người nào cường đại như vậy.
Chậm rãi đi về phía trước, Cửu Thiên đi tới trước mặt Mục Hân.
Một ngón tay đáp xuống mi tâm của Mục Hân, toàn bộ sức mạnh trong cơ thể Mục Hân lập tức đều hướng về phía Cửu Thiên
Mục Hân liều mạng muốn giãy giụa, nhưng một ngón tay đơn giản của Cửu Thiên lại giống như ngọn núi đè nặng lên người cô ta.
Toàn thân run rẩy, nhưng lại không thể cử động.
Cửu Thiên cảm nhận được kinh mạch và xương cốt của Mục Hân, lục phủ ngũ tạng, còn có đan điền của cô ta.
Điều làm Cửu Thiên kinh ngạc là, đan điền bị đè nén của cô ta tràn đầy canh kình đến mức chính nó cũng sắp ngưng tụ thành thể rắn.
Đây là đã bị kìm nén bao lâu mới có thể trở thành như vậy.
Cửu Thiên đột nhiên ý thức được, rốt cuộc hắn cũng hiểu khảo nghiệm trong thủy ngục là gì rồi.
Phong ấn màu xanh lam áp chế đan điền, nhưng cũng sẽ không ngăn cản nó hoạt động. Canh kình của võ giả hay nguyên khí của luyện khí sĩ đều được, cho dù không cố tình
tu luyện thì cũng sẽ nhất định tăng trưởng. Lâu ngày, những sức mạnh có hạn bên trong không gian này sẽ trở nên dồi dào, trở nên ngưng tụ.
Một khi cô ta phá vỡ phong ấn thì những sức mạnh này có thể giống như một trận lũ cuốn ào ạt bắn ra, trong nháy mắt nâng một người lên rất nhiều cảnh giới.
Giống như Huyết Mạch Chi Lực của Hàn Liên sư huynh, trước áp chế, sau bùng nổ. Một tiếng trống làm tinh thần thêm hăng hái, phá vỡ nút thắt.
Thời gian đè nén càng lâu thì sự bùng nổ sẽ càng dữ dội.
Giống như Mục Hân ở trước mặt, tu vi của cô ta hiện tại cũng chỉ là Ngoại Canh cảnh. Nhưng một khi cô ta giải trừ phong ấn thì lập tức thăng đến Nguyên Canh hậu kỳ cũng không phải là chuyện không có khả năng.
Hơn nữa, khi đó cô ta còn có thể sử dụng sức mạnh màu xanh lam mà cô ta đã vất vả tích lũy.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!