CHƯƠNG 839
Điều bây giờ Cửu Thiên muốn làm là khiến canh khí của mình có thể cử động trước đã.
Không có canh khí, thực lực của hắn sẽ giảm mạnh. Đặc biệt nơi này cũng không quá tốt lành, Lạc Tinh và Triệu Thường kia sớm đã muốn giết hắn.
Tuy tạm thời không sao, nhưng điều này không đại biểu về sau sẽ không sao.
Cửu Thiên không có ý định giao mạng mình cho may mắn, việc cấp bách hiện nay là khôi phục khả năng khống chế canh khí, ít nhất phải khiến chúng thoát ra từ trong đan điền.
Suy nghĩ một lúc, Cửu Thiên bắt đầu sử dụng hết lọ đan dược này tới lọ đan dược khác.
Đây là một cách ngu ngốc, nếu canh khí trong đan điền không thể chỉ huy, hắn cần dùng dược lực xung kích một con đường trước.
Tuy những dược lực này vừa vào trong cơ thể của hắn thì bị hấp thụ ngay, nhưng sẽ có một phần cần từ từ, tích lũy từng chút, cũng là lực lượng không yếu. Có thể giúp hắn làm rất nhiều chuyện.
Đan dược Cửu Thiên tích lũy đủ nhiều, dược liệu cũng có không ít, lúc này dùng để tiêu xài, cũng không quá đau lòng.
Nhưng khi hắn đang sử dụng vui vẻ, bỗng một làn gió thổi tới.
Trong lòng Cửu Thiên rung lên, sau đó khẽ mỉm cười nói: “Tới thì tới rồi, cần gì ẩn nấp, lén la lén lút nữa.
Một bóng người xuất hiện ở trước mặt hắn, đương nhiên là cô gái đứng cùng với đám người Hắc Hùng vừa nãy.
Cô gái đó có dáng người khỏe khoắn đẹp đẽ, quần áo có hơi rách nát, nhưng không che được vẻ đẹp đó.
Dáng vẻ lồi lõm, cao vút, so với mỹ nữ yếu đuối mà Cửu Thiên thường thấy, cô ta có thêm vài phần sức sống.
“Linh cảm của cậu rất nhạy bén, xem ra cậu thật sự là một cao thủ.
Trong mắt cô gái tỏa ra ánh sáng, luôn nhìn chằm chằm lọ thuốc trong tay Cửu Thiên. Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Cô muốn làm gì? Nếu muốn tới giết tôi thì không cần nói lời
thừa thãi, trực tiếp ra tay đi. Tôi sẽ cho cô một chút tôn nghiêm”
Cô gái lắc đầu nói: “Tôi không phải tới giết cậu. Trước khi người đó chưa lên tiếng, không ai dám động vào cậu. Tôi tên Mục Hân, tôi muốn làm một giao dịch với cậu. Cửu Thiên nói: “Giao dịch gì?