CHƯƠNG 824
Sinh cơ mất đi, lần này Diêm Từ Vũ đã chết hẳn.
Động tác của Cửu Thiên đơn giản lại thô bạo, máu bắn ra xung quanh khiến không ít học viên chưa từng giết người trực tiếp ngất xỉu, còn có một số người nôn khan không ngừng.
“Cậu ta đã giết Diêm Từ Vũ sư huynh!”
“Giết người rồi, Cửu Thiên anh ta giết người rồi!”
Một đám học viên của Âm Dương viện kêu lên, tay chỉ sang Cửu Thiên, không ngừng run rẩy.
Cửu Thiên chỉ bình tĩnh nhìn bọn họ, giết chết Diêm Từ Vũ, hắn đã làm được chuyện mình muốn.
Kết quả còn lại là như nào, hắn đều có thể bình thản chấp nhận.
Hắn cũng tin, tỉ thí công bằng như này, chiến đấu ở trước mặt mọi người, viện trưởng sẽ không làm gì hắn cả.
Nguyên nhân cũng rất đơn giản, nếu viện trưởng muốn ngăn hắn, hắn không có nhiều khả năng giết chết Diêm Từ Vũ một cách đơn giản như vậy.
Tiếng kêu dần dần tăng lên, các học viên của học viện khác cũng bắt đầu chỉ trỏ Cửu Thiên.
Đối với đại đa số mọi người, bọn họ không biết ân oán của Cửu Thiên và Diêm Từ Vũ, cũng không biết ở trong Nhất Nguyên viện, đại sư huynh Vô Song suýt nữa trúng độc mà chết.
Càng sẽ không biết, sư tôn Tinh Uyên của Âm Dương viện, hết lần này tới lần khác muốn giết Cửu Thiên, hơn nữa không tiếc mời người tới tiêu diệt gia tộc của Cửu Thiên.
Bọn họ kêu gào Cửu Thiên là hung thủ giết chết học viên đồng môn, Hàn Liên sư huynh đã chạy ra, lớn tiếng nói: “Cãi cái gì mà cãi. Diêm Từ Vũ này là đáng chết” “Nhất Nguyên viện đều là ác nhân như vậy sao?”
“Tại sao người của Âm Dương viện chúng tôi thì đáng chết, Nhất Nguyên viện của anh có quyền gì phán sinh tử của người khác?”
“Diêm Từ Vũ sư huynh không có lập khế ước sinh tử với Cửu Thiên. Cuộc chiến này, Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện là có lòng trả thù, ra tay tàn độc, đoạt tính mạng của người khác. Kẻ tàn ác, ác nhân, giết người đoạt mạng như này, nên đuổi khỏi học viện Võ Đạo!”
Một đám người lớn tiếng gào lên.
Những người này lấy học viên của Âm Dương viện làm chủ đạo, còn có một số học viên của các học viện khác.
Cửu Thiên liếc qua mặt của những người này, có thể nhìn thấy sự đố kỵ và sợ hãi trong mắt bọn họ.
Người mạnh chịu sự đố kỵ của người khác, quả nhiên chính là đạo lý này.
Ánh mắt của bọn họ và Cửu Thiên chỉ cần hơi tiếp xúc, lập tức rụt mặt trong đám đông, giống như sợ Cửu Thiên nhìn rõ mặt của hắn ta.
Cửu Thiên cũng không có hứng thú ghi nhớ bọn họ, hùng sư sợ gì chó sủa.
Hắn cuối cùng dừng mắt trên người viện trưởng, Cửu Thiên bình tĩnh nói: “Mời viện trưởng định đoạt, hành vi ngày hôm nay của Cửu Thiên thuộc Nhất Nguyên viện tôi đúng hay không?”
Ánh mắt của Cửu Thiên trầm ổn lại kiên định, căn bản không giống vừa mới giết một người, ngay cả khí tức cũng vô cùng bình ổn.
Giọng nói của tất cả mọi người đều dừng lại, bọn họ dường như vào lúc này mới nghĩ ra, tiếng kêu gào của bọn họ căn bản không có bất cứ nghĩa lý gì. Viện trưởng ở đây, mọi chuyện đương nhiên nghe theo sự định đoạt của viện trưởng.