CHƯƠNG 815
Lúc này, trong một căn phòng luyện công hẻo lánh ở Âm Dương viện.
Diêm Từ Vũ chậm rãi mở hai mắt ra, hắn ta loáng thoáng nghe thấy bên ngoài có động tĩnh, nghe được có người gọi tên mình.
Trên cánh tay lập lòe một tia sáng xanh, cả người Diêm Từ Vũ lúc này thoạt nhìn có chút khác thường.
Nửa bên mặt hồng nhuận, nửa bên mặt màu xanh lục.
Hắn ta giống như người vừa bị trúng độc vào tận xương tủy và sắp chết, cả người toát ra mùi tử khí nồng đậm.
Bộp bộp, bên ngoài có tiếng gõ cửa vang lên.
Diêm Từ Vũ khẽ nhíu mày, hắn ta đã dặn dò qua, nếu không có chuyện quan trọng thì tuyệt đối không được quấy rầy khi hắn ta tu hành.
Hiện tại lại có người dám gõ của phòng luyện công của hắn ta, hiển nhiên đã xảy ra chuyện rất quan trọng.
Bên trong Âm Dương viện chắc sẽ không xảy ra tình huống nghiêm trọng đến mức dám quấy rầy việc luyện công của hắn ta, vì vậy lời giải thích duy nhất chính là có người đã tấn công Âm Dương viện.
Sẽ là ai chứ?
Diêm Từ Vũ khẽ cười thầm, dùng cái mông cũng có thể nghĩ ra được, trừ những kẻ điên của Nhất Nguyên viện kia ra thì còn có thể là ai nữa chứ.
Tính toán ngày giờ, cũng đã đến lúc tên Cửu Thiên kia trở lại.
Ánh mắt của Diêm Từ Vũ lóe lên, thua dưới tay Cửu Thiên là sự sỉ nhục lớn nhất mà hắn ta gặp phải, thế nào cũng phải dùng máu tươi mới có thể rửa sạch nỗi nhục này.
Sau cuộc chiến xếp hạng học viện lần trước, Cửu Thiên rời khỏi học viện Võ Đạo, xin nghỉ phép về nhà, làm hắn ta vẫn không thể khiêu chiến lại lần nữa sau khi khôi phục thực lực. Cho đến bây giờ, hắn ta vẫn còn canh cánh trong lòng.
Mà nay, Cửu Thiên lại dám trực tiếp tới Âm Dương viện. Ha ha, tốt, rất tốt, nếu đã tới thì cũng không cần trở về nữa.
Phất tay, cửa phòng luyện công mở ra.
Một tên học viên của Âm Dương viện trực tiếp xông vào, nói: “Diêm Từ Vũ sư huynh, bên ngoài...
Diêm Từ Vũ giơ tay lên nói: “Cửu Thiên của Nhất Nguyên viện tới khiêu chiến tôi, phải không?” Tiểu học viên hơi sửng sốt, sau đó nói: “Diêm Từ Vũ sư huynh, huynh đều nghe thấy hết rồi.”
Diêm Từ Vũ cười nói: “Không phải tôi nghe thấy mà là đoán được. Cậu đi nói cho Cửu Thiên biết, bảo hắn ta chờ tôi mấy canh giờ nữa, chờ đến khi mặt trời lặn xuống núi thì tôi sẽ ra ngoài cùng hắn ta đánh một trận, bảo hắn ta kiên nhẫn một chút. Trận chiến này cần có khán giả”
Tiểu học viên gãi đầu tỏ vẻ không hiểu, tại sao nhất định phải kéo dài đến khi mặt trời lặn xuống núi?
Nhưng mà nếu như Diêm Từ Vũ đã lên tiếng thì nguyên nhân cụ thể cũng không phải là điều mà hắn ta nên hỏi.
Tiểu học viên lên tiếng đáp lại rồi chạy ra ngoài, lúc này Diêm Từ Vũ cũng chậm rãi rời khỏi phòng luyện công. Vỗ tay một cái, có hai tên võ giả mặc áo đen lập tức xuất hiện trước mặt hắn ta.
Hai người này đều là võ giả mà hắn ta mang từ gia tộc về đây. Diêm Từ Vũ bình tĩnh nói: “Đến những phân viện khác thông báo một tiếng, chờ khi mặt trời lặn xuống núi thì tôi và Cửu Thiên sẽ quyết chiến một trận”
Hai tên võ giả lập tức biến mất, biến thành hai bóng đen rời khỏi Âm Dương viện, nhanh chóng chạy đến những phân viện khác.
Diêm Từ Vũ chắp hai tay sau lưng, màu xanh lục trên người chậm rãi biến mất.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!