CHƯƠNG 809
Cửu Thiên và Hàn Liên cũng không có ý định cho cô ta đồ ăn, ăn không quan tâm đến người khác, cả một con hổ núi chẳng mấy chốc chỉ còn lại một miếng thịt nướng. Linh Bối cầm lấy miếng thịt nướng cuối cùng trong tay và nói: "Cửu Thiên, hay là cho cô ta ăn một chút?”
Cửu Thiên nhìn Hàn Liên sư huynh, Hàn Liên lập tức nói: "Ăn cái gì mà ăn, cô ta không phải là cùng một bọn với chúng ta. Nếu muội ăn không nổi để ta ăn giúp muội. Linh Bối cau mày nói: "Nhưng mà ta thấy cô ta cũng rất đáng thương”
Nói xong, Linh Bối đứng dậy đi về phía Thủy Nhất Lam, mang theo nụ cười cười ấm áp, nói với Thủy Nhất Lam: "Cô Thủy, đói bụng rồi đúng không? Đến ăn chút thịt nướng đi. Thủy Nhất Lam mở mắt ra, trên mặt vẫn là vẻ lạnh lẽo.
Đột nhiên, Thủy Nhất Lam hất thịt nướng trên tay Linh Bối đi, cười lạnh nói: “Loại thức ăn ven đường này cũng là thứ người ăn sao?”
Cửu Thiên khẽ nhíu mày. Hàn Liên lập tức đứng dậy nói: "Mẹ kiếp, con mụ điên, cô cút ngay bây giờ cho ta, lập tức cút ngay, muốn tự sát thì tự sát xa một chút.
Linh Bối ngược lại không tức giận, lập tức nhắt thịt nướng lên, đưa tay phủ bụi phía trên, nói: “Không ăn cũng đừng vứt đi, thịt nướng ngon thế này, đáng tiếc biết bao.
Nói xong, Linh Bối lại nhìn Thủy Nhất Lam một cái, vẻ thương hại trong mắt khiến sắc mặt của Thủy Nhất Lam lập tức trở nên khó coi hơn mấy phần.
Lời nói của Hàn Liên càng giống như một nhát dao đâm vào tim Thủy Nhất Lam, xé nát chút kiêu ngạo cuối cùng của cô ta.
Thủy Nhất Lam cuồng loạn nói: "Hàn Liên, ngươi muốn ta chết? Vậy được, ta cùng ngươi đồng quy vu tận.
Nói xong, trên cơ thể Thủy Nhất Lam lại lần nữa bốc lên canh kình, lúc này cô ta vốn đang bị trọng thương, cưỡng ép vận chuyển canh kình chính là đang liều mạng.
"Được rồi!"
Cửu Thiên hét lên một tiếng, canh khí tỏa ra.
Thiên Địa Chi Lực xung quanh bị đẩy ra đột ngột, ngay lập tức, Thủy Nhất Lam nhận đượng xung quanh mình đột nhiên trống rỗng.
Cửu Thiên nhìn Thủy Nhất Lam, nói: "Cô Thủy, làm người đừng quá đáng quá.
Trong con mắt của Cửu Thiên mang theo sát khí, sức mạnh ngang tàng xuyên qua không trung đánh vào cơ thể yếu đuối của Thủy Nhất Lam.
Sắc mặt Thủy Nhất Lam liên tục thay đổi, tựa hồ nhớ tới lời uy hiếp mà tối hôm qua Cửu Thiên nói với cô ta, không tự chủ được mà lùi về sau mấy bước.
Cửu Thiên thu hồi lại canh khí, lại vỗ vỗ vai Hàn Liên sư huynh, nhẹ giọng nói: "Hàn Liên sư huynh, không cần thiết phải kéo mình vào trong”
Hàn Liên tựa hồ có chút tức giận, nắm chặt tay, nghiến răng, một lúc sau mới ngồi xuống lại.
Linh Bối lúc này cũng đưa thịt nướng cho Thập Tam, nói: “Ngươi ăn nhiều một chút đi. Ngươi không phải cũng không cần đấy chứ”
Thập Tam đưa hai tay ra, cung kính đón lấy.
Cửu Thiên là chủ nhân của hắn ta, Linh Bối và Cửu Thiên có mối quan hệ tốt như vậy, sau này chắc chắn sẽ là chủ mẫu của hắn ta, Thập Tam nào dám bất kính. Hắn ta ít lời nhưng không phải là kẻ ngốc.
Sau khi nhận thịt nướng, Thập Tam nhai ngấu nghiến, thật lòng mà nói, món thịt nướng này quả thực cũng chính là món ngon nhất mà hắn ta được ăn trong nhiều năm nay. Hắn ta không nói cho Cửu Thiên biết những năm qua hắn đã sống những ngày tháng như thế nào ở Hồng Y Môn.
Tiểu Hắc nhếch mép nhìn Thập Tam, đối với nó mà nói, người thích ăn đồ ăn mà nó nấu đều là người không tồi.
Thập Tam nhìn thấy biểu cảm của Tiểu Hắc, thấp giọng nói: “Ngon...lắm!"