CHƯƠNG 808
Cửu Thiên cười thân thiện nhìn Hàn Liên sư huynh, hắn hiện tại càng lúc càng khẳng định rằng giữa hai người này chắc chắn có chuyện gì đó không thể nói cho người khác.
Thủy Nhất Lam trực tiếp đi tới trước và nói: "Hàn Liên, thân là con em của Hàn gia, ngươi trốn tránh ta như vậy, không tốt lắm nhỉ. Còn có, giữa hai chúng ta dù sao cũng đã có hôn ước, không phải đến chuyện này ngươi cũng quên rồi đấy chứ.
"Hôn ước?"
Cả Cửu Thiên và Linh Bối đều kinh ngạc hét lên.
Hàn Liên cũng lớn tiếng gào: "Lão tử mới không thèm có hôn ước với cô. Đó là do lão đầu nhà ta định đoạt, ta không phục, ai muốn lấy một người điên như cô chứ. Cô bớt lấy chuyện này ra nói đi.”
Trong mắt Thủy Nhất Lam mang theo ánh sáng lạnh lẽo, cô ta nói: “Ta cũng không phục, ngươi là tên khốn kiếp, phế vật, đồ thối tha không có gan, ai thèm gả cho ngươi.”
Cửu Thiên chậm rãi tránh người ra, một loạt những lời chửi rủa của Thủy Nhất Lam này khiến Cửu Thiên nghĩ đến bản lĩnh mắng người của Hàn Liên sư huynh đầu tiên.
Tốt hơn hết là để Hàn Liên sư huynh tự mình phản kích.
Thật đáng tiếc, điều khiển Cửu Thiên thất vọng là Hàn Liên sư huynh lại không mắng lại, chỉ là chỉ vào Thủy Nhất Lam mà nói: "Ta không tranh cãi với kẻ điên hiểu biết hạn hẹp như cô, cô đừng chặn đường của ta, ta phải đi rồi. Cửu Thiên sư đệ, chúng ta mau đi thôi, cô ta không có sức nữa, không đuổi kịp chúng ta đâu.
Thấy Hàn Liên muốn chạy trốn, Thủy Nhất Lam hét lớn: "Hàn Liên, nếu bây giờ ngươi chạy trốn, ta lập tức tự sát, để người gia tộc ta thông qua phù văn nhìn thấy dáng vẻ chạy trốn của ngươi.”
Hàn Liên lập tức dừng lại, sắc mặt tái nhợt vì tức giận, nói: "Đồ điên nhà cô, rốt cuộc cô muốn thế nào?”
Thủy Nhất Lam hừ lạnh một tiếng, nói: "Rất đơn giản, đưa ta trở về, về đô thành. Hiện tại ta bị trọng thương, một con thú hoang tùy tiện chạy tới ta cũng không đánh nổi. Nha hoàn cũng đã chết hết rồi, ngươi bắt buộc phải bảo vệ ta không bị tổn thương, đưa ta về Thủy gia an toàn.
Thủy Nhất Lam ngẩng cổ lên, nhìn Hàn Liên với vẻ cao ngạo.
Có điều Cửu Thiên có thể nhìn thấy được từ trong đôi mắt lấp lánh của Thủy Nhất Lam rằng cô ta không có thái độ bề trên gì vào lúc này. Chỉ là giống như một con sư tử cái bị thương, ngoan cường bảo vệ tôn nghiêm cuối cùng của mình.
Hàn Liên nặn từng chữ ra từ trong kẽ răng hở: "Cô nằm mơ!"
Nói xong, Hàn Liên liền sải bước đi về phía trước.
Cửu Thiên kéo Linh Bối đuổi theo bước chân của Hàn Liên.
Linh Bối thấp giọng hỏi Cửu Thiên bên cạnh: "Cửu Thiên, anh cảm thấy hai người bọn họ rốt cuộc là có quan hệ gì?”
Cửu Thiên nói: "Mối quan hệ không thể nói rõ, dù sao chỉ có thể càng phức tạp hơn chúng ta tưởng tượng"
Thập Tam không nói lời nào, lẳng lặng đi theo. Chỉ có hắn ta từ đầu đến cuối đều không nhìn Thủy Nhất Lam lấy một cái.
Thủy Nhất Lam nghiến răng, trầm mặc một lúc, cuối cùng cũng đi theo.
Cửu Thiên quay đầu nhìn Thủy Nhất Lam một cái, nói với Hàn Liên: “Hàn Liên sư huynh, rốt cuộc huynh muốn thế nào vậy”
Hàn Liên nói: "Còn có thể muốn thế nào, đương nhiên là tránh càng xa càng tốt.
Cửu Thiên lắc đầu cười nói: "Không giống lắm, nếu huynh thật sự muốn thoát khỏi cô ta thì sẽ không đi chậm như vậy.
Bạn đang đọc truyện mới tại truyen azz com.vn. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!