CHƯƠNG 771
Sau khi Mặt quỷ Thường Tấn nói xong lời này thì hắn ta mỉm cười nhìn Thủy Nhất Lam.
Có thể bởi vì ngoại hình của hắn ta quá gai mắt, cũng có thể vì giọng điệu của hắn quá quỷ dị, Thủy Nhất Lam vốn luôn giữ sự bình tĩnh, lúc này trên mặt đã lộ ra vẻ chán ghét.
“Âm dương quái nhân, dám khiển trách bổn cô nương. Không sợ chết sao?”
Nhắc đến chữ chết, một giọng nói thanh lệ vang lên sau lưng Thủy Nhất Lam.
“Xem kiếm!”
Một thị nữ xinh đẹp xuất hiện, một tay nâng kiếm lên trực tiếp chém về phía Mặt quỷ Thường Tấn
Không thể không nói, đạo kiếm khí này thật sự không tồi, tuyệt đối đạt tiêu chuẩn của Nguyên Canh cảnh.
Nhưng Mặt quỷ Thường Tấn chỉ nhẹ nhàng vung tay lên, kiếm khí kia lại dừng trước người của hắn ta.
Tiếng kinh hô thốt lên, ngay cả ánh mắt của Thủy Nhất Lam cũng thay đổi.
Nếu như thanh kiếm bị chặt đứt hoặc phất tay làm rớt thì sẽ không khiến mọi người kinh ngạc. Nhưng có thể làm kiếm khí dừng lại một cách thần kỳ như vậy, trình độ tu vi này cũng có chút thái quá rồi.
Mặt quỷ Thường Tấn nhìn kiếm khí và cười nói: “Công pháp của Thủy gia cũng chỉ như vậy. Tiểu cô nương, nếu cô còn ngăn cản người khác mua đồ thì cẩn thận chính cô cũng sẽ không thể trở về được đấy”
Nói xong, Mặt quỷ Thường Tấn phất tay vung kiếm khí trở về.
Thủy Nhất Lam phất tay một cái, kiếm khí biến mất, sắc mặt khẽ thay đổi, nhưng cô ta dường như đã nghĩ đến điều gì nên cuối cùng cũng chỉ im lặng không nhiều lời nữa.
Tô Hiển nhìn thấy cảnh tượng kia, hằng giọng, hắn ta vốn muốn nhắc nhở bọn họ không được phép ra tay trong Lầu Tiên Duyên. Nhưng nhìn những người có mặt tại đây đều có thực lực mạnh hơn mình, Tô Hiển cảm thấy chỉ cần bản thân mở miệng nói những lời này thì sẽ chỉ bị chê cười thôi.
“Tô Hiển, con lui xuống nghỉ ngơi đi.
Trong lúc Tô Hiển đang rối rắm thì có một giọng nói vang lên từ phía sau.
Không cần quay đầu lại, Tô Hiển cũng biết là ai, cung kính gọi một tiếng.
“Sư phụ”
Ông lão đứng ở bên cạnh Tô Hiển, vẫy tay cho phép Tô Hiển lui xuống. Tình hình ngày hôm nay nằm ngoài khả năng giải quyết của Tô Hiển.
“Tiên sư Vũ Sơn, đã lâu không gặp!”
Từ xa, không ít người đều bắt đầu chào hỏi ông lão. Ông ta chính là chủ sự của núi Vũ Hóa, cũng là thủ lĩnh của những luyện khí sĩ ở Đông Hoa châu.
Vũ Sơn chắp hai tay sau lưng, bình tĩnh nói: “Buổi đấu giá vẫn tiếp tục. Còn có ai có thể trả giá cao hơn ngài Phú Quý không?”
Mọi người đều trầm mặc, ngài Vũ Sơn nói: “Vậy được rồi. Hôm nay, vật phẩm đầu tiên của Tiên Duyên Hội thuộc về ngài Phú Quý. Tôi tin tưởng có lôi thạch này, công pháp của ngài Phú Quý có thể tiến thêm một bước”
Ngài Phú Quý lập tức tươi cười, gật đầu nhẹ với Vũ Sơn.
“Vậy tiếp theo là vật phẩm thứ hai, mời chư vị nhìn xem!”
Nói xong, Vũ Sơn lấy từ trong ngực ra một vật, nhẹ nhàng ném lên.
Thứ này không có chút ánh sáng rực rỡ nào, cũng không kỳ lạ, nhưng nó là một dược liệu nhìn như một cây cỏ.
Mọi người trố mắt nhìn, bàn luận sôi nổi. Hiển nhiên hầu hết mọi người đều không biết nhiều về nó.
Vũ Sơn nói: “Vật này do một kỳ nhân gửi đến Lầu Tiên Duyên để đấu giá, tên thuốc Tục Mệnh, không biết có ích lợi gì. Nhưng tôi có thể cam đoan với mọi người đây là một thần dược!”
Nghe được hai chữ “thần dược”, Cửu Thiên cũng cảm thấy có cái gì đang nổ ầm ầm trong đầu mình.
Trong lúc nhất thời, toàn bộ Lầu Tiên Duyên đều trở nên sôi sục.
Hai chữ thần dược đại diện cho đồ vật này, quả thực quá mức khoa trương. Cho dù là một Tiên Khí Sư thì cả đời cũng chưa chắc có thể nhìn thấy một cây thần dược.
Bạn đang đọc truyện mới tại Truyện azz. Truyện được cập nhật liên tục .Hãy nhớ hàng ngày vào đọc bạn nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!