Chương 28
Khuynh Tâm chỉ lo tức giận, không chú ý tới bọn họ đã chạy đi đâu, thời điểm khi cô phục hồi lại tinh thần, cô phát hiện trước mặt mình cư nhiên là khinh khí cầu! Đó là khinh khí cầu đi?
“Này... Đây là... Các anh... Cô nhìn hai anh em họ Nhiếp đang đứng ở bên cạnh mình, kinh ngạc nói không ra lời!
“Phát ngốc cái gì, lên thôi!” Nhiếp Nhân Toàn lôi kéo cô leo lên khinh khí cầu, Nhiếp Nhân Khải nhìn theo bóng dáng hai người chỉ thản nhiên cười, lập tức cũng leo lên theo.
Cảnh đêm ở Đài Bắc lại mê người như vậy, đẹp đến khiến người ta ảo mộng. Hàng vạn ngọn đèn dầu từ những ngôi nhà cao thấp chiếu rọi, giống như những ngôi sao sáng trên bầu trời kia, cực kỳ mỹ lệ.
Ngẩng đầu nhìn sao trời, gió cuốn hoa rơi, trời đầy sao giống như những ngọn đèn nhập nhòe phát sáng nhân gian, nếu những ngọn đèn hoa cùng sao trời thiên hà, trước sau hội tụ, hoà lẫn nhiều màu sắc vào cùng nhau, cúi đầu và ngẩng đầu nhìn quanh, tình cảnh khác nhau, như mộng như ảo, như thơ như ca, đủ để con người ta động lòng.
Khuynh Tâm ngây ngốc nhìn mọi thứ, cô mơ hồ có chút hiểu với ý đồ của hai anh em này, bọn họ, là đang bồi thường cho cô sao? Cô chỉ là một người bình thường thực bình thường, thậm chí còn là người phụ nữ hèn mọn yếu đuối, cô không biết phản kháng, thật vất vả lắm mới dám kiên cường một lần, chỉ là... Bọn họ lại làm một chuyện nhỏ như vậy, nhỏ đến hoàn toàn không đủ để bù lại sự tàn nhẫn mà bọn họ đã đối với cô, nhưng mà, vì cái gì lòng của cô lại bắt đầu dao động?
Cô giận, cô hận, cô cúi đầu làm bộ chuyên tâm nhìn cảnh đẹp phía dưới, gắt gao cắn chặt lấy môi của mình, cô sẽ không buông bỏ quyết định kia, mặc kệ bọn họ làm cái gì, cô cũng sẽ không thay đổi kế hoạch, sẽ không thay đổi quyết định trốn khỏi bọn họ! Từ khinh khí cầu đi xuống dưới, Khuynh Tâm cố gắng giả bộ như không có chuyện gì, đi theo bọn họ lên xe, cô cho là bọn họ sẽ đi về, nhưng mà, chiếc xe lại dừng ở trước một nhà ăn cao cấp! Nhiếp Nhân Khải xuống xe, đem bàn tay hướng về phía Khuynh Tâm, dắt cô đi vào nhà ăn, đương nhiên, nhà ăn này hôm nay chỉ mở cửa đối với bọn họ!
Bữa tối lãng mạn dưới ánh nến, Khuynh Tâm không biết cảm giác của mình lúc này như thế nào. Nhiếp Nhân Toàn vươn tay vuốt mái tóc dài của cô.
“Như thế nào lại không nói? Hả?”
“Không, không biết nói cái gì...mới tốt...
Thanh âm càng nói càng nhỏ, hai chữ cuối cùng mơ hồ nghẹn lại trong cổ họng.
“A... Cảm thấy hai anh rất kỳ quái?”
...” Khuynh Tâm rũ mí mắt, không hé răng. Rất khó nói!
Nhiếp Nhân Toàn không nói gì nữa, chỉ đẩy ghế ra đứng lên, khom lưng xuống đưa bàn tay hướng về phía Khuynh Tâm.
Lên google tìm kiếm từ khóa truyenazz để đọc những truyện ngôn tình, tổng tài nhanh và mới nhất nhé! Bên khác copy sẽ thiếu nội dung chương đó ạ!