"Keng ... "
"Xì ... '
Từng tiếng chuông và tiếng rít như ma âm đoạt mạng, đánh thẳng vào đáy lòng Dương Bách Xuyên, xâm nhập nguyên thần.
"A ... "
Nguy hiểm bằt đầu.
Dương Bách Xuyen ôm đầu thet lên.
Công kích của đối phương không phải pháp lực, không gây tổn thương gì cho thân thể, nhưng lại trực tiếp đánh vào nguyên thần, như vậy càng trí mạng.
Tiếng rít và tiếng chuông hòa lại, hình thành một loại âm thanh đặc biệt.
"Ngươi ... a ... "
Lúc này hai mắt Dương Bách Xuyên đỏ ngầu, muốn nói một câu cũng không nói ra được.
Nhưng đúng lúc này, đối phương cuối cùng cũng mở miệng, tiếng cười âm trầm lại nũng nịu vang lên: "Ha ha, tiểu tử to gan thật, có thể giết được năm đại thần chủ của tộc Xà Nhân ta, cũng coi như hiếm có. Nhưng bây giờ lão nương sẽ từ từ cho ngươi chết, để nguyên thần của ngươi nếm thử thiên ma chi âm của ta, bản pháp thần sẽ khiến ngươi sống không bằng chết."
Dương Bách Xuyên nghe Xà nữ nói, quả nhiên là pháp thần của tộc Xà Nhân.
Trong lòng lập tức dâng lên cảm giác tuyệt vọng.
Cục diện đã vượt ngoài dự liệu của hắn.
Hần hoàn toàn không ngờ công kích của đối phương lại là kiểu này, không có pháp lực, mà trực tiếp nhằm vào thần hồn nguyên thần, thứ gọi là thiên ma chi âm.
Thủ đoạn còn trí mạng hơn.
Ngay sau đó, trong cơn đau đớn, trong đầu Dương Bách Xuyên chợt lóe lên, bỗng nghĩ ra một cách ứng phó.
Nghe Xà nữ nói đến thiên ma chi âm.
Trong đầu hắn lập tức hiện lên thiên phú nguyên thần của mình - chuông Hỗn Độn.
Năm xưa sau khi mười đại kim đan đột phá cực hạn, nguyên thần của hằn dị biến, xuất hiện hai đại thiên phú, một là chuông Hỗn Độn, một là cửa U Minh, đều là thiên phú bẩm sinh.
Bây giờ nghĩ lại, có lẽ cũng không hần là thần thông, mà giống như thần khí bẩm sinh hơn. Nhưng nói là thần khí cũng không hoàn toàn đúng, bởi vì dù là chuông Hỗn Độn hay U Minh Chi Môn, đều không phải vật thể thực, mà tồn tại ở trạng thái thần hồn.
Hai thứ này theo tu vi của hắn tăng lên, về sau đều trải qua một lần dung hợp lớn, bao gồm cả bản mệnh thần tượng, tất cả đều dung nhập vào nguyên thần, khiến nguyên thần mạnh hơn rất nhiều. Nhìn như không còn nữa, nhưng Dương Bách Xuyên biết chúng vẫn ở trong nguyên thần.
Không nói cai khác, ring chuong Hon Độn chính là thủ đoạn phòng ngự nguyên thần tốt nhất, có thể chống lại thiên ma chi âm của Xà nữ.
Từ trước đến nay, Dương Bách Xuyên vẫn xem chuong Hon Độn như một thứ không phải thần khí mà lại giống thần khí, nhưng vì không phải thực thể, theo tu vi tăng lên, hắn dần quên mất thiên phú đặc biệt này.
Nếu không phải lần này bị thiên ma chi âm công kích nguyên thần, hắn chưa chắc đã nhớ ra.
Hiện tại cũng không biết có tác dụng hay không, nhưng Dương Bách Xuyên vẫn lập tức thử'
Đành liều.
Tình hình đã rất tệ, dù sao cũng phải thử một lần.
Không còn cách nào khác.
Hằn cũng thử hỗn nguyên nhất khí, nhưng không có tác dụng. Hỗn nguyên nhất khí tuy mạnh, nhưng vẫn là lực lượng, không phải lực lượng thần hồn.
Ngược lại, chuông Hỗn Độn lại có thể phòng ngự thần hồn, có thể khắc chế thiên ma chi âm.
Vạn sự vạn pháp đều có tương sinh tương khắc, chỉ là có tìm được cách hay không.
Nghĩ đến đây, Dương Bách Xuyên chịu đựng cơn đau nguyên thần, tâm thần chìm vào trong, dồn toàn lực hét lớn: "Chuông Hỗn Độn, ra!"